Tính không

Tính không là không tính.
Ta ám chỉ vào cái gì?
Không có gì ta không thể phát ngôn. Ta hiểu được thì đó là cảm nghĩ. Cảm mà biết là trạng thái hữu vi, nghĩ mà biết là tư duy.
Không có vật thì không có chất. Không ngoài vật thì không có không. Đã không có Không cũng không có Chất thì Tính từ đâu mà có?

Tính không là không tính.
Ta ám chỉ vào cái gì?
Không có gì ta không thể phát ngôn. Ta hiểu được thì đó là cảm nghĩ. Cảm mà biết là trạng thái hữu vi, nghĩ mà biết là tư duy.
Không có vật thì không có chất. Không ngoài vật thì không có không. Đã không có Không cũng không có Chất thì Tính từ đâu mà có?
Vì biết tinh thần hay vật chất không có chi nên ta nói là không: Đây là trí nhận xét mà có hiểu là không.
Có hiểu thì có tướng có niệm thành “có” thành “không”. Dù chia sẻ vật chất đến đâu ta sẽ còn cái hiểu đến đó. Hiểu được “có” thì biết “có”, hiểu được “không” thì biết “không”, tất cả đều là khái niệm. Khái niệm còn là điều không chính xác, khái niệm về tâm hay vật hình thành không nhất định.
Từ tỷ lượng, nhận xét mà có được ra trở thành một qui định, đóng khung và hiện tượng là sự trở thành, cái gì được trở thành cũng “liên tục” trở thành kế tiếp.
Sự nhận lãnh những hiện tượng vừa mới xảy ra để cho là nhân hay quả đều là sự sai lầm.
Trên vật thấy được của tướng hay tâm mà quyết định là chồng lên cái bóng của nó chứ không phải chính nó.
Nhận biết được những ảo dạng chập chùng lên nhau như thế cũng là việc khó. Không phải có điều khó để dễ nhận biết mà trong mỗi nhận biết đều có sự xen vào một cái gì không phải là nó: Đó là tính Qui chiếu làm mờ nhạt không gian “cái thấy”, nó tự đặt qua cái thấy bằng tên gọi là “hữu” là “không” là “tâm” hay “tính”.
Khi nào không còn những qui định từ đi trước thì ta sẽ thấy được sự vật. Không qui chiếu thì vật rõ ràng như chính nó vì “cái thấy chỉ là cái thấy, cái nghe chỉ là cái nghe, nhận thấy biết và thức tri cũng là thức tri”.
Những câu trên là lời tối thượng của bậc giác tri như mũi tên nước chỉ vào thác nước.
Không phải có cái thấy, cái nghe làm ta sai lạc, mà vì có chất độc trong cái nghe và cái thấy làm cho thấy nghe không còn nguyên vẹn.
Không phải hữu tồn mới hiện hình ra sự vật mà chính từ nội thủ làm sự vật phát sinh. Tính không không thật có, tính hữu không thật sanh.
Không tính (hay tâm) là một từ hoa mỹ, là cái bao là lớp vỏ của chính nó.
Khi một âm động phát sinh thì một âm tính ẩn tàng đâu đó, khi một bóng sắc lộ hình thì có một ảnh tướng phóng hình trong đó. Ta chạm tay vào mắt thì thấy 2 mặt trăng. Không phải có một mặt trăng mà giữ cả hai mặt trăng (thực giữ) là không thật CÁI BIẾT đó là tính không.
Đối với vật mà có không, đối mê mà có giác. CÁI BIẾT vì tự biết nên thấy thật không “Danh”, biết DANH từ sở lập, biết khi có hiểu biết trở nên mờ nhạt.
Hiểu là xác định từ nhị nguyên làm cái biết chập chững lẫn lộn giữa tự tồn và nội thủ.
Khi cái biết tĩnh lặng trong suốt thấy được vật bên ngoài mà không ngã thủ; thấy rõ vật ở trong mà không ngã tồn.
Cái thấy đó là sự “trở lại” trước khi sanh. Mọi đa thức trở thành nhất nguyên không ngôn ngữ.
“Khi thấy biết nói năng ngay thẳng, thấy biết điều há chẳng phải tâm”. (Kệ truyền pháp).
Kinh dạy:     Tất cả các pháp đều là Phật pháp
Tất cả tâm đều là Phật tâm
    Phật tâm là tâm không một.
    Ta hiểu cái gì đây?
 
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ ba - 01/08/2017 05:12   Đã xem: 76
 Từ khóa: Tính không

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây