Không phải là...

    Không phải là đã qua, nên không có quá khứ. Nếu đã là đã qua thì làm sao tôi biết nó?
    Tôi nói: Nó đã qua, vì tôi không muốn nhắc tới nó. Tôi trốn chạy, tôi có thể lấy dữ kiện tâm lý để làm “cái không biết”.
Cái “Không biết” cũng không phải: “Không phải là”….
    Không phải là đã qua, nên không có quá khứ. Nếu đã là đã qua thì làm sao tôi biết nó?
    Tôi nói: Nó đã qua, vì tôi không muốn nhắc tới nó. Tôi trốn chạy, tôi có thể lấy dữ kiện tâm lý để làm “cái không biết”.
Cái “Không biết” cũng không phải: “Không phải là”….
Thực ra, tôi biết là tôi không biết. Nếu tôi không có “Cái biết” thì làm sao tôi nói: “Tôi không biết” hay “không phải là”.
Vì tôi không nói được cái tôi đang có, đang hiện hữu, đang chuyển động, đang nghi ngờ, đang làm rối tung lên. Nên tôi không có “Cái Biết”. Không có cái biết KHÔNG PHẢI TÂM.
Tuy nhiên, nếu không hoàn toàn có cái “Có” thì tôi sẽ không có cái “Không biết” ?
Từ đâu tôi có cái “Không biết” ? không nên cho cái “Không biết” là tối đen, là không có, là không biết.
Tôi không biết, là không biết cái gì? Dù không nói được nhưng tôi vẫn Thấy, tôi vẫn Nghe. Tôi có thể cảm giác được xung quanh mình….
Như vậy, cái “Không biết” là một trạng thái “đứng im”, nhắm mắt, hay là … giả chết?
Cái “Không biết” là một đòn bẫy, hay một bệ phóng cho các hiện tượng sắc, không và vật.
Trong một tầng sâu cái không biết là một tiềm năng như bóng tối làm phản diện cho sáng để người ta nhận ra sự vật.
Nhận ra sự vật không phải là người. Cũng không phải là Tâm.
 
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ ba - 01/08/2017 04:46   Đã xem: 55
 Từ khóa: Không phải là

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những bài mới hơn

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây