Xuống núi

Rồi chẳng bao lâu sau đó một đêm không trăng trong bóng tối tĩnh lặng giữa núi rừng Bồng Lai Sơn những thời tu tụng vừa mản
Rồi chẳng bao lâu sau đó một đêm không trăng trong bóng tối tĩnh lặng giữa núi rừng Bồng Lai Sơn những thời tu tụng vừa mản . Mấy trại học trò bên nam, bên nữ  của các em nằm phía ngoài đạo tràng Liên Huê những ngọn đèn dầu tranh tối tranh sáng những bóng đen nho nhỏ di động qua lại tới lui quanh đó cùng với những tiếng động va chạm những âm thanh chuyện vản rì rầm. Ngoài cô Tám trước giờ đã giúp đỡ tôi cơm nước giờ còn có 4 trò kế cận (thị giả) là Đạo Bi, Đạo Hằng, Minh Thân và Tánh thường thân cận để giúp việc cho tôi trong cốc. Đêm đó tôi bảo mấy em ra ngoài nghĩ chơi tôi không muốn em nào gần mình vì tôi đang tiếp tục đọc tập sách Đại Phá Thiếu Lâm Tự va Thiếu Lâm Trường Hận của Tề Phong Quân do Trường Giang Mạnh Vũ   dịch. Tôi đang bất bình vì hành động của Ngũ Mai Lảo Ni và thương tiếc Chí Thiên Thiền Sư ... Bỗng đâu những tiếng ầm ầm vang dội tưởng chừng như ngôi chùa Thiếu Lâm ầm đổ.
    Tôi giật mình! Không phải, không phải ... cái gì thế ? Những tiếng nổ vang rền từ đạn lớn súng cối những tiếng la và hét  hoảng hốt, hãi hùng vang lên đây đó. Pháo kích! Núi đã bị pháo kích. Có lẽ đây là lần đầu tiên và đêm duy nhất núi nầy có hiện tượng bất an và hoảng loạn. Sáng hôm sau vì áp lực an ninh nên mọi người phải quyết định “xuống núi”. Cuộc pháo kích hồi tối qua có một số học trò của tôi dạy đã chết ( 6, 7 em) và mấy người bị thương. Tôi không biết lần đầu cuộc “đăng sơn” của Mẹ và Sáu cùng những huynh đệ đến núi này như thế nào, mà cuộc “ hạ sơn” thì thật là “ thảm hại”, trong đó có tôi. Tôi không đưa người lên núi thưở ban đầu mà tôi đưa người xuống núi thưở rốt sau. Một lô mộng của tôi đều đổ vỡ.
                 “ Một lần vỡ đổ không chừa 
              Một giây mộng vỡ còn chưa những gì.”
          Mộng vào non ẩn dật - mộng mật khởi tình thương - mộng mở trường giáo lý, mộng  thụ - ký Di Đà ( niệm Phật). Như thế, không riêng người mà mình cũng chẳng còn chi nữa trong lòng tiêu cực ý tình hoài niệm hoang mang, tôi lấy một tờ giấy viết một bài song thất lục bát kiểu “Đồng quê” rằng:
Đời tao loạn sông càng khổ sở
Kiếp luân hồi nhắc nhở tiến tu
Ai ơi cố gắng công phu 
Tĩnh tâm niệm phật đền bù lỗi xưa
Sống dây dưa qua ngày lụn tháng 
Nỗi kinh hoàng thời loạn chiến chinh 
Việc đời bao chuyên bất bình 
Nỗi nhà càng  lắm đinh ninh khổ sầu
Năm canh thâu tóc hầu điễm bạc 
Sáu khắc chày tan tác buồn đau 
Người ơi nghĩ lại chau mày
Vàn điều nghiệp chướng trả vay muôn trùng 
Cảnh bao lung xin cùng tự nghĩ
Kiếp tao phùng nguyên thuỷ là đâu
Nhớ hồi  rừng rậm núi sâu  
Non tiên cảnh Phật tưởng âu thanh nhàn
Điểm quang  san tan vàng  nát ngọc 
Lệ non bồng man mác cò ghi 
Bây giờ nghĩ lại sâu bi 
Bàn sơn núi mẹ còn chi nẻo về 
Bến sơn khê đề huề cón trẻ 
Dắt dìu nhau lặng lẽ xuống trần
Nhỏ thờ la khóc vang rân
Lớn thời lòng dạ lâng lâng  nỗi buồn 
Và những lúc kinh cuồn tan loạn 
Bom đỗ đầu máu đạn còn ghi 
Sao người chẳng lại nghĩ suy 
Lần qua song bạc dưỡng chi thân nhàn 
Nhân sinh là chuyện bẽ bàng 
Oan gia tương báo lỡ làng sống chung 
Đời vay trả hắn cùng mở lối 
Nghẻn luân trầm nguyền gội điều tiên 
Thế trần càng liệu càng nhiều 
Càng toan tính chuyên càng điêu đứng lòng 
Chi bằng lòng lặng thong dong 
Thụ bần lạc đạo đăng trong tánh tình 
Pháp màu  mở lối cáo minh 
A Di Đà Phật thinh thinh tuyệt vời 
Ngôi thất bảo rạng ngời lối nhật 
Bệ liên trì ngây ngất thuyền  hương
Tần già hót pháp ca vương 
Đất vàng cây báu về nương bạn lành
Đây chí nguyện báu thành thám hội 
Báo thân này quyết vội đề ghi 
Thích già vẽ lỗi A Di tiếp cùng
 
 
    Sau khi xuống núi còn rất nhiều việc liên hệ thật dài giữa tôi và phái đạo của Tây phương Bồng đảo. Các địa điểm của Mẹ Trầu và ông Sáu ở đều có tôi như Tân lại Thập Nhị (chùa phổ hiền), cù lao phố, chùa Nhất Nguyên (Bình Dương), Quán Âm tu viện v. v… Mỗi nơi tôi đều có thất riêng, đủ phương tiện (trừ Quan Âm tu viện), nhất là cù lao gần bên dòng sông có một thất lầu đẹp đẽ rộng rãi ông Sáu nhường lại cho tôi, ở dưới sông lại có một chiếc thuyền, thỉnh thoảng tôi thả thuyền lênh đênh ra giữa dòng sông để đọc sách ngâm thơ và ngắm cảnh. Vào những buổi chiều trời trong xanh, gió nhẹ gợn lên dòng nước vạn ngàn lượng sóng nhấp nhô xô động vào hai bên bờ dưới hàng dừa cao vót, lá xanh bóng loáng lấp lánh những tia nắng chiều vàng êm ả báo hiệu một ngày sắp qua đi. Và không gian trên dòng sông cũng tụ buồn những bóng đen và màu nâu lợt lạt của đôi bờ quạnh hiu trang điểm nét u hoài lúc hoàng hôn buông rủ. 
    Có khi những buổi sáng ngủ dậy mệt mỏi vì trong đêm đọc sách hay tu tập quá khuya (thường có đến hai, ba giờ sáng tôi mới nằm lại), tôi cũng tự chèo thuyền ra giữa dòng sông để hít thở và đón ánh bình minh đầu ngày tưới mát. Thú chèo thuyền trên sông nhất là những buổi chiều êm ả, những đêm trăng sáng lặng, những buổi sáng đầu ngày khi bình minh vừa ló dạng thật thú vị vô cùng. Cái thú vị nhẹ nhàng yên tỉnh rửa sạch mọi ưu tư trầm mặc, tươi mát cho buồng tim phục hồi sinh lực nên người xưa có câu thơ :
ở đời gặp viêc lo phiền     
sớm mai xoả tóc thả thuyền  ta chơi
Có lúc hứng lên tôi cũng ngâm theo ý mình rằng : 
    Nhân sinh dài mộng ưu phiền
Tóc trần rũ sạch dong thuyền  ta chơi
       Ở Tân  Lai tôi có một thất sát bên sông  ở Cù lao Thất lớn cũng gần bên sông, nơi nào cũng có thuyền riêng, cũng có vài ba chục cô tu nữ còn rất son trẻ tuổi đời, một số các cô từ trên núi xuống, một số cô có trong lớp học giáo lý của tôi. Nhiều cô bé hồi đó cũng rất thân cận với tôi như : Thanh, Nhàn, Vạn Hoa, Ngọc Hòa, Thanh Quan, Diệu Thông, Diệu Thọ, O Hiền, Lộc và Cô Hai Diệp. Nhiều cô biết vâng lời Mẹ trầu và ông Sáu tu cho đến ngày nay cũng được an toàn mản nguyện. Như Cô Tám (lớn) hộ thị giả cho tôi bây giờ là trụ trì Tổ Đình Chùa Linh Sơn trên núi. Sư Cô Hai Diệp tâm đạo thật tốt và lành đang ở tại Cù lao, Sư cô Tám (Diệu Thọ) trụ Hang Bồ Đề (sống một mình) có Su cô Út hồi ở  trong Liên Huê với tôi thì  một mình  ngự trên một ngọn đồi heo hút gần 30 năm, Thanh thì trụ trì Chùa Phổ Hiền (Biên Hòa)Vạn Huê một ni nhân nhàn hạ độc lập độc cư bên dòng sông ngày cũ. Diệu Thông (cô Biết) một Sư cô luôn tốt bụng ý thẳng lời ngay trường kỳ lại Quan Âm Tu viện. Những người học trò và thân cận tôi như thế còn rất nhiều tôi đều không quên họ. Bên phái Nam của Sáu Mẹ cũng có nhiều người tốt và thành đạt như thấy Sáu Độ, thầy Bảy Sanh, thầy Giác Quang (Thượng Tọa Giác Quang một cánh tay trái ân cần của Ni sư Giáo Trưởng Quan Âm Tu viện hiện nay). Hồi đó ông bà Năm Bình Hòa có mang đến cho Mẹ một xe Peugeot  Mẹ để cho tôi dùng đi đây đó, Chú Bảy Hộ làm tài xế, có thầy Sáu Huệ Tâm hộ trì tôi cùng đi , Như chuyến đi chơi Di Linh thì có cả Cô Tám cùng đi để lo cơm nước Tôi ở chơi tại đồn  điền rộng lớn và phong cảnh đẹp của Bác sĩ Trực.
    Tôi lên Di Linh ở chơi không bao lâu, quanh mình lại có những người tốt như Thầy Huệ Tâm, Cô Tám , thế nhưng tôi thì luôn đặc sệt không biết cách gì để lấy lòng hay làm vui lòng những người ấy  thậm chí còn làm phiền lòng họ. Một hôm từ trong nhà  biệt thự  đồn điền tôi thả bộ một mình ra ngoài đường  đứng nhìn xe chạy từ Đà Lạt về Saigon, bất ngờ tôi đưa tay vẩy một chiếc xe đò ngừng lại và bước lên đi về Saigon! Những người ở lại trong nhà đang chờ tôi vì tôi mà họ cùng ra ở đây Tôi bỏ đi về một mình như thế thật là  một hành động không một người nào nên làm cả. Đúng vậy, có những hành động mà người ta không nên bắt chuớc tôi, nhưng có những việc làm mà người ta cũng đừng nên bỏ cuộc theo tôi ; như việc “trăm ngày niệm Phật ở đạo Tràng Nhất Nguyên” Tôi phát minh ra phương pháp bách nhật và thất nhật (7 ngày không gián đoạn ) đó tỷ lệ đạt rất cao (từ năm 1963). Nếu đem so sánh với Phật thất hiện nay thì  phương pháp của tôi “có lõi” và tinh vi hơn nhiều.
    Phật thất từ nghi - thức , kỹ thuật, Hành trì vào tu tập pháp thức nầy có phần nghiên về nghệ thuật âm nhạc, thư giản nên người ta dể tu theo số đông hơn. Còn Thất nhật bách chu niệm Phật của Tôi  là quyết định đi vào Nhất Tâm Tam muội . Phát xuất từ “Tín – thành” vào “Hạ - thủ” (12 phiên  = 4 nghi, 4 chuyển, 4 biến âm và một đồng nhất). Theo công thức nầy ta sẽ có 3 thành tựu ( kết quả).
1.- Đạt được Nhất tâm hay Bất niệm Tự niệm
2.- Chuyển   hướng được nghiệp lực hiện tại
3.- Pháp sinh pháp chứng và tuệ giác
Rất tiếc là khi khai sáng tại Nhất Nguyên ( Lái Thiêu Bình Dương) không lấu thì Tôi gặp phải “sự cố” bất trắc nên phải đành rút lui, Ông Sáu là người có lòng từ và thiện tâm nên Ông Sáu không trở ngại để nghi thức nầy được tiếp tục gần 40 năm nay;  đó là công đức vĩ đại nhất của Sáu (Sư Bà Huệ Giác). Nhất Nguyên không thể phát huy cao độ về số lượng và chất lượng cùng đạt đến hiệu ứng toàn mãn  trong tinh nghiệp được là có thiếu những nhân tố nhất định.
1.- Là không có truyền trì trong hướng dẫn chính xác về pháp môn 
2.- Là không có người dẩn pháp thức linh động theo căn tính tu tập
3.- Không được bổ túc giáo lý tịnh nghiệp trong từng khóa tu và bổ túc  pháp, giúp Chiết phục Nghi và Nhiếp thọ Tín 
4.- Là mất chính nghĩa và chính khí  truyền cảm kinh nghiệm hoằng pháp.
Một hành giả đắc pháp quan trọng hơn nhiều pho tượng Phật. Một tịnh nghiệp pháp môn được hoằng truyền ích lợi và công đức hơn xây trăm ngàn ngôi Chùa mà không người đắc Pháp. Một vị Thầy có khả năng hướng dẫn Pháp (có kết quả)và biết truyền trì chứng nghiệm sẽ hơn hẵn phát hành nhiều kinh sách. Trong cuộc sống và nghiệp lực đa dạng nguy hiễm rất cực kỳ phức tạp hiện nay yêu cầu tha thiết tâm đại thừa của chúng ta phải nghiêm túc trong tầm nhìn  chọn pháp, phải cẩn trọng việc  hạ thủ hành trì và phải thật lòng để tự thấy kết quả của chính mình có bị ăn bánh vẽ hay không? Vì những lý do quan thiết như thế nên tôi phải nhắc lại vị trí cùng sự khai Pháp môn Tịnh nghiệp ngày trước ở Chùa Nhất Nguyên.
Con đường còn bao nhiêu khúc quanh mới lạ bất ngờ trong cuộc đời và tiến trình may mắn như thế nào đã hướng dẫn Tôi đến được sự Giác Ngộ  như trong 2 cuốn sách Tôi vừa đươc in xong  một là cuốn “ CHỨNG NGHIỆM” hai là cuốn  “NGƯỜI KIẾN TÁNH” ( Cánh hạc trong đêm); chúng ta sẽ đọc vào những trang kế tiếp. Dưới đây là văn : TRIỆU THỈNH PHÁP GIỚI ÂM LINH  vì lòng từ mà các phần âm linh chưa được biết đến xin Quý Tôn Đức cùng Chư Phật tử và các bạn có duyên xem qua sách nầy đọc qua một lần để cùng an ủi những người cùng ta lai sinh luân hồi trong vô vàn kiếp xưa và trong hiện tại.

Văn triệu thỉnh 
pháp giới âm linh

Trường thành thế giới ngửa nghiêng
Vần xoay vũ trụ cơ huyền xiết bao 
Tang thương dâu bể rạt rào
Âm dương đôi nẻo mộng vào lẽ không
Giờ triệu thỉnh dị đồng sau trước,
Dân dả nào chức tước triều nghi,
Trên không dưới nước kịp thì,
Đến đàn tế độ siêu kỳ mở thông
Lũy triều đế chúa ra công,
Giang sơn cơ nghiệp mênh mông một nhà.
Kể thời quốc trưởng chủ gia,
Có linh đừng trễ lại mà nghe Kinh
Tiền hô hậu ủng linh đình,
Mấy triều tổng thống, mấy tình nữ vương.
Có nghe xin lại pháp đường,
Với hàng th? tướng với trường sĩ quan.
Phu nhân đệ nhất huy hoàng,
Những nàng cốt cách trong hàng nữ lưu.
Xưa từng chia sẻ phân ưu,
May dừng, rủi đến oán cừu một thân.
Mấy phen tớ chủ bần thần
Vô thường chợt tắt phù vân đi về,
 
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ hai - 26/06/2017 22:56   Đã xem: 29
 Từ khóa: Xuống núi

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây