Xà  ấn  linh  thiêng

Lúc mới vào, ngồi trên cục đá chỗ làm nhà, hai người thượng có vẻ khác lạ. Người lớn tuổi cứ ngó qua ngó lại, như tìm một cái gì, rồi một người nói: “Đây có Ông, không ở được”.

Lúc mới vào, ngồi trên cục đá chỗ làm nhà, hai người thượng có vẻ khác lạ. Người lớn tuổi cứ ngó qua ngó lại, như tìm một cái gì, rồi một người nói: “Đây có Ông, không ở được”.

        Tôi không hiểu gì cả. Ông già bảo: “Tối mấy ông bò lên thầy chết luôn”

        Hồi đó tôi chưa biết gì về những giống vật nguy hiểm ở trong rừng nhưng qua cử chỉ và lời nói của hai người miền thượng thì tôi hiểu đó là “rắn”.

       Thấy tôi chậm hiểu, người thượng lại nói: “Dưới cục đá này là nhà của mấy ông”.

       Bắt đầu từ chiều hôm đó tôi không về ngủ ở khuôn hội nữa. Sáng hôm sau có thầy Giác Ninh, mấy thầy, mấy cô ở phía dưới lên thăm xem chỗ “xây cất” của tôi. Vừa đến tất cả đều sửng sốt, một cô nói:

         “Thầy Liên Phương làm cái gì lạ vậy?”

         Tôi nói: “Thì làm thất đó”.

          Mấy thầy cứ đứng nhìn vào ngôi chòi lồm xồm, không đầy ba mét vuông của hai người thượng làm ngày qua như là một “hiện tượng lạ lùng vừa xuất hiện”,  có người lắc đầu, có người mắc cười, có người yên lặng ra chiều cảm phục. Tôi nói:

          - “ Liên Phương xuất gia ở chùa Ấn Quang, học ở Lưỡng Xuyên, ở tổ đình Phước Hậu, lên làm tri khách cho Xá Lợi, trụ trì Tĩnh Hội Phật học Biên Hòa… Tất cả những nơi đó đều là chùa to, cửa rộng, phòng xá tiện nghi, nay thấy không cần nữa nên mới lên cảnh thiên nhiên, chốn bìa rừng yên tịnh này một ngôi chòi la, có gì lạ đâu?”

          Mấy sư thì rất cảm thông nói: “Hồi trước huynh đệ chúng tôi cũng làm những cốc nhỏ”.

         Sư Trùng và Sư Trường nói: “Thầy khỏi cần nấu cơm ở đây, cứ xuống tụng xá ăn cơm”.

         Thầy Giác Ninh cho tôi mấy tấm ván bìa, lót đủ sàn ngôi chòi. Một cái chòi tranh xù xì, hoang dại nơi bìa rừng nguyên sơ thanh vắng như thế, thật ra thì rất hợp cách cho người tu ẩn dật. Nhìn theo tỉ lệ thông thường thì trăm người tu, chưa có một người nào ở tu theo cách đó, nên người ta thấy ngôi chòi như là sự kỳ lạ. Giả dụ tất cả người tu đều ở chòi lá trong rừng thanh lặng như thế, thì bỗng có người xây thất bằng bê tông cốt sắt lại có cả tủ lạnh, ti vi, máy giặt v.v… thì mới thật là… kinh khủng! Lạ kỳ không có trên hình tướng, mà có trong lòng tị hiềm so sánh. Việc tu hành cũng không nằm trên tướng trạng mà phải phù hợp theo nhân và quả, cốt yếu là ra được tất cả thói quen. Thói quen là sự thu hút trong vật. Giản dị, đạm bạc, thiên nhiên là ngược chiều quyến niệm, là sự khước từ tịnh hóa ngũ ẩm và tái sinh.

        Chính trong ngôi chòi lá hoang dại này, tôi đã mật khải được bao huyền nhiệm sâu xa. Chính nơi mảnh đất sỏi đá khô cằn này mà tôi có thể dẫm đạp qua tất cả đoạn đường. Tôi rút ngắn được đoạn đường phiêu lưu vô định. Cái giây phút yên lặng ngồi trên tảng đá dưới cây cẩm lai, khi mới vào coi đất ở đây, khoảng yên lặng đó cực kì bí mật, nó vô hình, vô vật, cái tận cùng là “lật lại của thời gian”. Vì là cái trống không vô hình, vô vật nên khi đã tượng hình, lộng vật thì nó kéo dài ra cho đến gần 15 năm, có ai đã nghĩ ngay từ đầu rằng cái ngôi chòi hoang sơ nhỏ bé này đã che chở giữ gìn để tôi chạy vòng xoắn ốc. Ở nơi đây qua chiều dài của thời gian vật lý đến gần 15 năm, 5475 ngày hay đánh đổi được 131400 giờ, 7884000 phút hay 473040000 giây. Đơn vị nào ngắn nhất, cho đến khi ta còn khái niệm được thì từ nơi đơn vị đó có thể chứa đựng được một chiều dài mà ta không lường được. Chiều dài đó luôn gập gềnh, chảy qua như một dòng sông. Đó là những mốc đời, những trập trùng khổ đau, vui hưởng của kiếp người, của muôn ngàn vạn vật. Muốn hiểu được những điều này ta không phải dùng kinh nghiệm như một định mệnh trong tăm tối nhưng không cứng nhắc, cố định.

       Tôi ở trong chòi lá thật tự nhiên, không ràng buộc bất cứ một điều gì. Cho đến ý thức về những gì xung quanh cũng không có. Giấc ngủ êm đềm như em bé trong nôi. Ngôi chòi vuông vức bốn bên kín đáo, chỉ có một cửa nhỏ ra vào không có cánh cửa để đóng mở gì cả. Trong chòi,  không có nhiều đồ đạc chỉ có một cái y để đắp, một đèn dầu nhỏ và một cái mõ nhỏ mà thôi. Tôi nằm ngủ trên sàn, không có mùng, mền, gối …  chỉ đắp một cái y trùm luôn cả đầu.

       Đêm đó khoảng chừng 12 giờ, đang ngủ, tôi bỗng rùng mình, cảm thấy xung quanh như có một cái gì rờn rợn, trong không khí lành lạnh, có sự đe dọa. Tôi đưa tay kéo y đắp xuống khỏi đầu, mặt, liền thấy trên vai tôi cách chừng hai gang tay, như một đống dây thừng khoanh tròn chồng lên nhau, như một cái nón. Trong tranh tối, tranh sáng của cái đèn dầu nhỏ, tôi biết đó là một con rắn mai gầm to lớn. Từng vòng khoanh đen trắng lấp lánh rung rinh dưới ánh đèn mờ làm tôi nổi óc. Dù trong tâm có sợ, nhưng tôi vẫn tỉnh táo không loạn. Tôi nhè nhẹ ngồi dậy đưa tay lấy cái mõ nhỏ gần đó, tôi vừa gõ nhẹ vừa tụng chú Đại bi. Con rắn bỗng ngóc đầu cao lên như nhìn tôi rồi hạ xuống. Nó bò lướt vào kẽ góc của hai vách giáp nhau chui qua kẽ, ra ngoài. Lúc đó, tôi nghe bên ngoài như có những tiếng động, cùng loại cọ xát bò đi. Tôi biết bên ngoài còn có một con nữa, có thể là một cặp con trong, con ngoài. Tôi không thể giải thích vì sao con rắn lớn đó lại vào nằm gần bên tôi. Nó không chui vào tấm đắp bằng vải y, nó không nằm ở một vị trí nào khác hơn chỗ đó. Nếo tôi đã bị con rắn đó cắn chết thì những gì đã xảy ra suốt 30 năm dài từ đó đến nay sẽ còn chôn trong vô hình hay nó cũng sẽ tan biến thành cát bụi hư không. Không bao giờ như cái đã đến và như cái hiện tại bây giờ nữa. Tôi không bị con rắn lớn đó cắn chết thì có nghĩa là con rắn đó đến trong chòi tôi đã có một nguyên do nào đó. Đã có nguyên do thì không phải tự nhiên mà đến, tự nhiên mà đi. Rõ ràng tôi không có quyền lực gì kêu nó đến, rồi bảo nó đi. Tôi cũng không có khả năng cấm nó đừng đến và giữ nó đừng đi. Như thế thì con rắn mai gầm to lớn kia đến nằm bên tôi không phải là tội của tôi, khi nó đi không phải là phúc của tôi. Sự kiện con rắn là sự kiện thật trăm phần trăm cũng là biểu trưng cho tất cả những gì xảy ra, hay khởi sanh ở nơi này và suốt cả tiến trình tu học trong đời tôi. Từ đây về sau tôi gọi đó là “Ấn xà linh thiêng ” hay “Ấn xà kì diệu”.

 

Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ ba - 27/06/2017 01:03   Đã xem: 13
 Từ khóa: Xà ấn linh thiêng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những bài mới hơn

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây