Phi Linh

Trước đây không lâu, hồi còn ở ngoài khuôn hội Phú An như các bạn đã biết, tôi với thầy Minh Huệ mỗi ngày đều vào trong thất của Sư cô Phổ để dùng cơm. Từ khuôn hội đi vào thất của cô Phổ có đi ngang qua nhà của cô Hảo, thầy Minh Huệ hay dừng lại đó, lúc đi hay lúc về. Một hôm đang ngồi uống nước trà tôi nghe trước bàn Phật có giọng tụng

Trước đây không lâu, hồi còn ở ngoài khuôn hội Phú An như các bạn đã biết, tôi với thầy Minh Huệ mỗi ngày đều vào trong thất của Sư cô Phổ để dùng cơm. Từ khuôn hội đi vào thất của cô Phổ có đi ngang qua nhà của cô Hảo, thầy Minh Huệ hay dừng lại đó, lúc đi hay lúc về. Một hôm đang ngồi uống nước trà tôi nghe trước bàn Phật có giọng tụng kinh, truyền cảm từng danh hiệu Phật được xướng lên rồi lạy trong kinh Hồng Danh sám hối. Thanh âm rung động ngân dài, tha thiết, giọng của một cô gái thật buồn và thật cảm. Lúc sau, một cô gái mặc áo tràng lam, mặt tròn đầy đặn, tóc xõa  sau vai, mắt to sáng từ nơi tụng kinh đi xuống, nhẹ nhàng chấp tay xá chào tôi và Minh Huệ. Cô Hảo giới thiệu:
         _ “Đây là Phi Linh từ Phan Thiết mới lên định đi xuất gia đấy!”
        Theo lời giới thiệu của cô Hảo, tôi nhìn lại cô gái, thấy cô bé đầy linh tính, nhạy cảm, hiểu biết và cũng rất dễ thương. Phi Linh tiếp chuyện với tôi như một người quen thân tự thuở nào. Cô bé thuận cảm, luôn ứng dụng và đón được ý từ của tôi sắp nói.
Sau lần gặp đó, mỗi lần đi ăn Minh Huệ và tôi đều có ghé qua nhà cô Hảo.Phi Linh vui vẻ tiếp đón pha trà và làm một hai món ăn để đãi.Tôi nói :
      _ “ Phi Linh thật khéo tay làm món ăn ngon quá!”.
      Cô bé nói: “  Con nấu món gì cũng ngon”.
      Tôi bảo: “ Có những món ăn thiên nhiên thì tự nhiên ngon thôi”.
       Cô nói: “Món ăn tự nhiên mà người ăn lại không tự nhiên như cảnh thiên nhiên, mà người không thiên nhiên, không phải tất cả đều phù hợp”
       Tôi nói: “ Như vậy cái ngon sinh ra từ đâu?”
       Phi Linh nói: “ Do người đưa đến chủ động”.
       Tôi nói: “ Những người đầu bếp giỏi chưa hẳn làm người ăn vừa ý”.
       Phi Linh bảo: “ Đó là đầu bếp ngu”
       Tôi hỏi: “ Phi Linh có ngu không?”
        Phi Linh nói: “ Con đãi thầy món củ mì nấu này, thầy ăn có vừa ý không?”
      Tôi nói: “ Được lắm”.
         Phi Linh nói: “ Như vậy là thầy đủ hiểu rồi. Món củ mì nấu con có cho ít dầu đường, nhưng nếu tâm con không ngọt và tay con không trơn, thì thầy sẽ không ăn ngon, lại tại vị trí ngồi đây thấy sẽ ăn ngon”.
          Một hôm thầy Minh Huệ về Sài Gòn, chỉ có một mình tôi đi ăn cơm, bận trở về đã gần chạng vạng, khi ngang nhà cô Hảo, tôi định đi luôn. Phi Linh dòm thấy liền bước ra mời tôi ghé vào uống nước. Có lẽ “dấu chân trước dẫn bước dấu chân sau” tôi bước vào. Hôm đó không có thấy Minh Huệ, tôi nói chuyện với Phi Linh rất lâu. Qua câu chuyện có xen vào vấn đề tôn giáo và tu tập, tôi nhờ Phi Linh chép tay cho tôi một bộ Kinh Phổ Hiền Hạnh Nguyện. Tôi nói:
        - “Phi Linh chép Kinh cho thầy đã là tu rồi. Mười hạnh Phổ Hiền là sự lưu thông pháp giới. Thầy, Phi Linh và chư Phật đã gặp nhau trong đó (đến bây giờ những tờ Kinh Phổ Hiền do Phi Linh chép cho đến khi tôi viết dòng này vẫn còn đây).
        Tôi biết ý định của Phi Linh muốn đi tu nên tôi nói rằng: “ Tu hành phải từ nơi phát khởi ở tâm mình, nhưng cần xét lại nhân tố phát tâm đó từ đâu?. Nếu lí do càng thô thì tuổi thọ càng ngắn như đoạn đường nhiều ổ gà lồi lõm thì bánh xe không thể lăn nhanh và gặp nhiều trở ngại.”
        Thấy trời đã tối nên Phi Linh nói: “ Mời thầy ở lại đây nghỉ”.
         Tôi dụ dự vài phút rồi quyết định ở lại. Hôm đó cô Hảo lại về quê. Tôi nằm trên bộ ván phía trước. Theo thói quen tôi nằm trong tư thế buông xả Yoga (Savasan), tôi nghe rõ từng hơi thở vào, ra nhẹ nhàng và cũng theo thói quen, tôi tự lấn mình vào kẽ hở giữa hai hơi thở và tràn lấn chúng ra cho đến khi “mất mình”. Bỗng một tiếng động đâu đó làm tôi choàng tỉnh, mở mắt ra. Thấy Phi Linh đứng yên lặng gần sát chỗ tôi nằm, hai tay khoanh lại, đôi mắt mở thật to nhìn thẳng vào vùng bụng của tôi. Thấy tôi mở mắt Phi Linh nói:
       - “ Con nhìn thầy thấy giống xác chết quá”.
        Tôi nói: “ Đúng đấy “savasan” có nghĩa là “xác chết”.
        Phi Linh nói: “Chết sao thầy còn nói được?”
        Tôi bảo: “Vì mạng căn chưa dứt và cái nghiệp cuối cùng chưa thoát ra”.
        Phi Linh tự động ngồi xuống mé ván và nói:
      - “Con muốn gần thầy để được học hỏi mà thầy “siêu” như một xác chết thì con được gì đâu”
       Tôi nằm yên trong lòng bất nhẫn nên đưa tay nắm lấy bàn tay của Phi Linh. Phi Linh để yên bàn tay trong tay tôi và những giọt nước mắt không cầm được nhỏ xuống cả trên tay tôi. Tôi vẫn còn nghe hơi thở của mình nhưng cảm xúc vào ra có gì hơi gấp và bên tai tôi nghe rõ tiếng Phi Linh nói: “ Con phải gọi anh Khang lên mới được”.
        Tôi hỏi: “Ai vậy?”
          Phi Linh nói: “ Anh ấy năm nay đang làm Luận án Tiến sĩ, anh có thể rất bằng lòng lên đây, và ở đây cũng yên tĩnh lắm”.
        Tôi nói: “Cô Hảo là người tốt và cũng rất lịch sự nhưng gần gũi như vậy có tiện không?”
        Phi Linh nói: “Con và anh Ôn Năng Khang biết nhau đã năm năm rồi, anh yêu con và đòi cưới con”.
       Tôi hỏi lại: “Phi Linh thật sự muốn đi tu sao?”
        Phi Linh nói: “Con có hứa với anh Khang, nếu con gặp một người nào mà lòng mình rung động, bằng lòng thì con sẽ gọi anh!”
         Tôi rất bằng lòng, cảm động và quý nể Phi Linh về cách xử sự vững vàng trung thực đó. Phi Linh đứng lên đi ra phía sau, tôi nghe có tiếng thút thít một hồi lâu, rồi tôi cũng không biết gì nữa. Mấy hôm sau tôi cùng Minh Huệ ghé vô thấy Phi Linh đứng bên một người đàn ông thể hình lục tiểu, mắt sáng, thần thanh trông rất chững chạc như một giáo sư đại học. Tôi hơi bỡ ngỡ, không bình thường lắm. Thật ra hồi đó tôi cũng chưa phải là người lớn gì lắm, tôi chỉ hơn Phi Linh một hai tuổi gì đó thôi (24 tuổi) nhưng đã mang ý tưởng xấu “mình là thầy” nên có sự trở ngại.  Phi Linh cười rất tươi và nói lớn:
      - “Sao thầy không hỏi con, Phi linh có khỏe không? Ai đây vậy!”
      Tôi gượng cười và nói: “ Lòng còn tính toán và coi có bọc “kính hiển vi” theo không!”
      Thầy Minh Huệ thì tính dễ gần, giã lã đến gần bảng đen, cầm cục phấn lên và nói: “ Thầy “ Giảng - sư” đây làm thơ hay lắm, viết thử một câu đi. Tôi cũng quen tay trong nghề giảng nên đến cầm phấn lên viết hai câu:
            Lai như lưu thủy hề,thê như phong
                  Bất tri hà xứ lai, hà sở chung 
        Khang vụt miệng nói: “Đó là một câu thơ “tình”!
       Tôi nói: “Chú Khang hiền quá!”
       Khang bảo: “Hiền nhưng có thể “giết người” đấy!”
       Tôi liền nói: “Xin lỗi, tôi viết lộn câu thơ từ “ Ma giáo kinh”, xin viết đúng lại câu thơ tình. Tôi lại cầm phấn viết dưới đó hai câu:
           Thiên trường địa cửu hữu thời tận
           Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ
         Minh Huệ nói: “Thơ gì mà ghê quá vậy?”
         Tôi bảo: “Dương Quý Phi không trọn niềm vui, Đường Minh Hoàng nhất thời tiếc hận. Hoan lạc là cơn giông có thể cuốn đi những cánh hoa đẹp!”
          Minh Huệ muốn lái câu chuyện cho hài hòa vui vẻ nên hỏi:
         _ “Còn thầy giảng sư thì sao?”
         Tôi nói: “Tôi phó thư ký cho Bạch Cư Dị”.
          Ôn Năng Khang là một giáo sư trí thức, có căn bản đạo đức lại gần gũi Phi Linh nên chẳng bao lâu tôi và chú Khang cũng mến nhau (cho đến ngày giải phóng, tôi làm chánh đại diện cho Tăng Ni Đại Ninh thì chú Khang cũng phụ thư ký giúp tôi - Thượng tọa Chơn Thiện là thư ký).

 

Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ ba - 27/06/2017 01:04   Đã xem: 17
 Từ khóa: Phi Linh

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những bài mới hơn

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây