Mùi thơm còn đó

Đây là một cuộc đọ kiếm vĩ đại nhất trong đời tôi. Như người ta nói mình không thể khai chiến với kẻ thấp hơn mình, không thể khai chiến với người mình khinh bỉ.    Đối tượng mà tôi đang so gươm đây không phải là một nhân vật khổng lồ
Đây là một cuộc đọ kiếm vĩ đại nhất trong đời tôi. Như người ta nói mình không thể khai chiến với kẻ thấp hơn mình, không thể khai chiến với người mình khinh bỉ.    Đối tượng mà tôi đang so gươm đây không phải là một nhân vật khổng lồ, không phải là một kiếm sĩ, cũng không phải hạng người để ta mời mọc vì hắn vốn không có hình tính nhất định. Hắn tiến đến đồng một kích thước với tôi. Từ ngày mà tôi được biết hắn thì tôi biết rằng hắn đã nhận diện ra tôi. Khi tôi vừa tiến ra chạm hắn thì nhát kiếm tuyệt luân của hắn cũng vừa phóng đến, dường như bộ vị và chiêu số chúng tôi đã quen nhau.
    Tôi biết chắc rằng hắn không muốn hạ tôi trong vòng hai mươi chiêu đầu thần tốc của hắn và tôi thầm tình: mình phải nhìn ngay mặt thật hoặc nơi xuất xứ của hắn !
    Dường như hắn tiến vào khu rừng cấm địa nầy chỉ một mình. Đây là một khu rừng già có nhiều vết chân dã thú, có nhiều vết chân còn sót lại của loài khủng long thời tiền sử, có dấu chân của loài gấu ở sa mạc mới vào và dường như có dấu tích  nhiều giống rắn ở rừng Phi Châu.
    Ồ! Nguy hiểm thật, thế mà hắn đơn độc vào đây thám hiểm!
    Bây giờ những tia sáng vàng  nhẹ mát đã xuyên thủng những tầng lá cây dày đặc của khu rừng. Chị Hằng đã chứng kiến được giữa đấu trường chỉ có tôi và hắn !
    Tôi có thể nhờ những tia trăng mênh mông của đêm mùa hạ nầy nhìn ra dáng khinh thanh ở hắn. Tôi thấy hắn mặc chiếc áo màu nguyệt bạch, chân mang hài thúy hình như hắn bất động: tay khoanh tròn trước ngực, mục nhản hắn thanh thản lạ lùng. Nếu người mới nhìn sẽ thấy hắn có một tác động uy nghi bắn vào đối tượng, nhưng thực ra hắn đang chẳng nói gì.
    Tôi thấy từ sau lưng hắn nơi đầu vai hai tua vải màu lụa xám phất phơ theo chiều gió, từ đốc kiếm đen huyền nổi bật lên hai chữ TIỀU SINH nạm màu hồng ngọc.
    Tôi tự hỏi “ TIỀU SINH KIẾM PHÁP” ư , hay là tên của hắn ?
    Từ ngày Sư phụ Đức THƯỢNG NHÂN không lão đã cởi hạc về tây, Tôi một mình bước đi giữa cõi đời tịch mịch. Nào nùi non, nào hồng trần túy mộng, còn gì đâu làm Tôi lưu luyến.
    Thế mà chừ, đối với trước TIỀU SINH Tằng Vương nầy lại cảm hấy bâng khuâng hồn dạ…! Phải chăng đó là mùi vị của cố hương?
    Ồ ! lạ thay mà lối đường thênh thang như vậy, nào có dấu vết gì đâu?
    Phải chăng có loài báo vàng và sư tử đã đi qua, hay là Thầy đang đi trên con đường ấy ?...
    Lâu lắm Thầy mới đến chơi Tôi vừa mới sắp sửa tư lương định bế quan một lần nữa.
    Chiều nay khi mặt trời sắp lặn ánh nắng vàng bỗng nhiên rực rỡ chan chói cả khu đồi. Tôi thấy Thầy từ bìa rừng đi lại, người mặc chiếc áo màu khói hương, chân mang dép cỏ đó là lối ăn mặc đặc biệt của Thầy.
    Mấy năm  rồi Tôi chưa trở lại Sài Gòn một lần nào, ở đây Tôi đã trồng trọt được nhiều cây rừng và tự học hỏi lấy sự vui thú trong những bông  rừng đã trổ. Thỉnh thoảng Tôi thấy bóng Thầy đi ngang qua nơi Tôi định trú hoặc những lúc Thầy thả dạo trên sườn đồi .
    Tôi nghĩ mình là kẻ quê mùa và không đọc được nhiều sách. Bây giờ trên thế giới dẫy đầy những phi thuyền và khinh khí (bombe à hydrogène). Cuộc chiến thì thực sự mịt mù khủng khiếp. Trí khôn của con người đều hóa thánh! Bản đồ Việt Nam hình thù như một gánh nặng. Những người muốn thử sức đầu kỳ dị, họ cố gắng dở lên và không bao giờ nhẹ tay khi để xuống. Những nước tiến bộ trên địa cầu đều thích chơi đùa trong một sức hút, và vì với một chi phối lạ lùng sức hút nầy tràn ngập như chiêm bao, như thuật mỵ. Tôi không nghĩ chắc đó là ma lực của mặt trời hay từ Kilesa làm tác động . Chẳng có người nào không bảo mình đang thở, đang nhai và đang sống, có hàng vạn  người đang đi lại đó, thế mà lạ thật : tất cả đều mộng du.
    Có những cuộc chiêm bao xa dài và họ cũng chiêm bao thấy mình tỉnh thức và chẳng bao giờ ngờ vực.
    Biết bao thế chiến trong đồng vắng vừa nổ bùng vừa gian lận bỡi chi phối vô nguồn. Lẽ nầy người muốn hiểu đều không khó .
    Vốn dĩ con người thường thấy mình tự chủ, và hầu hết những chiếc đầu to lớn thì hay gục gặc. Mọi lẽ phải được đẻ ra sau cái CẦN và MUỐN.
Upadhi! Biết bao sản phẩm cơ khí và thẫm mỹ đều từ công thức khoa học và toán học nhưng ít người chịu dừng lại và tự hỏi sức mạnh của động cơ nào đẫy tới để tựu thành những điều ấy.
    Có lẽ vì không hiểu đầu cái biến thiên mà người ta trở thành chấp nhận. Những nhà văn hóa lớn và hiền giả Đông Tây hiểu được điều nầy nhưng sự hiểu biết chưa phải là lý do cần giải thích IM LẶNG không hẵn từ một sức mạnh nhưng cái nguyên do của “không là” quả đích thực cao vời.
    Nhiều người đã lặng lẽ lên đường không dấu vết, hoặc họ xa lánh những lời cao luận và mục đích của cuộc đời.
    Những con người ngoại hạng ắt nhiên có điều bí mật. Người ta không ý thức về sự an lạc thì chẳng bao giờ an lạc. Mình chưa thực sự muốn đứng lên và ngẩng cao đầu dậy để hưởng cái thanh khí trên đỉnh cao sang thì mình không thể bước vào khung cửa hẹp và ai là người muốn lợi trước khi biết lợi ?
    Riêng Tôi hủ lậu chỉ biết lẫn lộn giữa núi rừng ngày ngày ngắm màu lá xanh non, dõi mắt theo làn mây bạc, nghĩ ra cũng chưa lợi ích gì, hẳn tự hổ lấy lòng không ít.
    Từ ngày người ta hiểu được năng lực tồn tại và thuyết minh về vũ trụ ê – te ( trong cuốn sách “khí ê – te ở không trung”) nhà Bác học người Anh Oliver Lodge đã nói : Mật độ của ê-te bằng năm mươi ngàn lần mật độ của bạch kim và tổng số cường lực của ê-te chứa trong mỗi ly khối ở không trung bằng cường lực một nhà máy trung ương mạnh một triệu mã lực va hoạt động không ngừng trong bốn chục triệu năm. Mayer và Carnot đã phát minh năng lực bảo tồn principe de la conten vation de lénergie, chủ trương vật chất chỉ là năng lực sức nóng, sức sáng, sức nước, sức điện có một bản chất đồng nhau.
    Và Einstein cũng nói rằng vật chất và năng lực là một, nếu biến một gram vật chất thành năng lực thì sẽ có một sức mạnh nâng được mười triệu tấn lên khỏi mặt nước hoặc đun hai trăm hai chục ngàn tấn nước thì ngưới ta cũng lấy làm ngạc nhiên thấy những điều sở tại tự nhiên giới dành sẵn cho con người, dưới mỗi bước chân của kẻ hành khất đều có dẫy đầy  những ngọc ngà quý giá chỉ vì ta chưa biết cách chuyển hoán để trở thành ích dụng.
    Một mặt khác tính phần của vĩnh cữu vẫn không ngớt chuyển mình phủ nhận tất cả những cái đang là, chặt đứt những cái đã là, sẽ là để trở thành cái “không là” thiên thanh mầu nhiệm.
    Một sự tỉnh thức khổng lồ, vững vàng an ổn như vậy đã làm tiêu tan tất cả những tị hiềm và tỷ lượng. Rồi ra sức giác ngộ lồng lộng nầy đây sẽ trở thành vũ trụ. Nếu cần với uy lực đó đủ đỡ nặng và biến chảy trăm vạn triệu hành tinh, sưởi ấm cho địa cầu làm tươi xanh vạn vật.
    Ồ, lạ thay ! mà lối đường thênh thang như vậy nào có dấu vết gì đâu ?
Phải chăng có loài báo vàng và su tử đã đi qua  hay là Thầy  đang đi trên con đường ấy ?
          Hãy vút lên tận rừng xanh như con Thiên Nga vượt mình bỏ lại sau những lùm cây mờ đục. Nếu chưa từng được vậy thì hãy quan sát mặt trời trong im lặng .
                                                 
                          
 
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ ba - 27/06/2017 01:40   Đã xem: 20
 Từ khóa: Mùi thơm còn đó

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những bài mới hơn

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây