Dòng sông rộng

Đã bao thể kỷ rồi 
Tôi vẫn lồng sông rộng
Cuộn mình quanh muôn xứ 
Xuôi về giữa biển khơi 
Tôi phát nguyên từ tận 

Đã bao thể kỷ rồi 
Tôi vẫn lồng sông rộng
Cuộn mình quanh muôn xứ 
Xuôi về giữa biển khơi 
Tôi phát nguyên từ tận 
Miền núi rừng xa vời
Từ thuở trời đất cỏ
Lòng tôi đón viễn khơi 
Tôi qua ngàn khắp xứ 
Để tìm hiểu cuộc đời 
Có gì hay vui đẹp
Thậu gọn tình  muôn  nơi 
Lòng tôi là tất cả 
Mở rộng tận chân trời
Chứa muôn giòng  suối nhỏ 
Chảy về tận biển khơi 
Tôi thích sống cuộc đời 
Bao la tình bến hạn 
Di về không biên giới 
Xoa dịu vạn nỗi lòng
Có những đêm rằm đẹp 
Tôi lặng lẽ uốn mình 
Mắt nhìn xem chị nguyệt 
Duyên dáng mỉm c ười xinh
Kìa trời thanh thanh đẹp 
Mây bạc lẳng lơ tình
Và sáng mai bừng dậy 
Nắng về lại trên sông
Sưới lòng muôn thế hệ
Non nước điểm tươi hồng 

Hỡi cô em dịu hiền vô lượng, bây giờ là buổi trưa mùa hạ, trên nền trời xanh thăm thẳm, ánh nắng chói chan, vầng nhiệt như một viên kim cương khổng lồ giận dữ. Hắn vẫn là một độc nhãn cô đơn, hắn đang nhấp nháy báo hiệu xuống cõi trần gian.
Và ô kìa! Bên vầng trời rạng rỡ, từ xa tít một chấm đen vừa xuất hiện cứ lớn dần lớn dần… và sức gió cuồn cuộn cũng bắt đầu thổi đến. Ngoài sa mạc mênh mông, vùng xoáy trút lên đến tám ngàn trượng. Đó là tiếng hú xa nhất từ đất gọi mặt trời. Bên đường những lâu đài đều im lìm phăng phắt. Mấy quán trọ cũng đóng cửa từ lâu. Trên mặt lộ đìu hiu như sau ba ngày tận thế. Bỗng người đầu tiên xuất hiện - một bóng nhỏ linh lung trong hoàn vũ. Mái tóc rung động xõa dài - dưới chân chất men-sa vừa tụ.
Gió chiều lộng,. tôi đi về ngõ vắng 
Quán không người lạnh lẽo bóng ai xưa
Điểm lê thê mây rũ nhẹ bên đường 
Họ dừng bước nhìn nhau rồi khẽ hỏi 
Quán không người lạnh lẽo bóng ai xưa
Chiều mênh mông vàng nhuộm mấy thân dừa
Đàn cò trắng lượn mình qua lối cũ
Tôi liếc mắt đưa hồn về dĩ vãng
Ngỡ dư âm nhè nhẹ thoáng đâu đây
Mờ lối xưa lạnh khuất lớp bụi đầy 
Trong quá khứ tưởng mình còn bất hủ
Rồi cứ tưởng mình về trong lối cũ
Bước ngỡ ngàng dâng ngập bến tâm tư 
Vì còn đâu thế hệ của một người 
Không ý thức sầu vương lên vạn cỡ
Điểm hình hài gợi lại ánh trăng mây
Thuyền không buông mà nước đã dâng đầy 
Như chết mất chuỗi ngày trong kiếp mộng
Như chết mất chuỗi ngày trong gió lộng
Liệm muôn vàn thế hệ của ngày mai 
Non nước trôi còn thay đổi muôn màu 
Chênh chéch gió, trăng vàng qua ngọn cỏ
Mơ hồ quá những gì không biết rõ
Nay sống về chút ảo ảnh năm xưa
             Một buổi chiều mùa hạ Bạch Vân thiền sư đi ngang qua Cốc của tôi. Gặp lúc tôi đang ngâm nga một bài thơ tôi vừa làm xong. Ngài đứng lại mỉm cười vui vẻ. Tôi ngước lên hỏi: “ Bạch thầy, có làm thơ không?” Ngài im lặng một lúc nhìn tôi rồi nói: “ Hồi còn trẻ tôi có kẹt một thời, bây giờ cũng thỉnh thoảng.” Tôi hỏi: “ Thưa thầy những bài thơ của thầy làm ra ngày trước bây giờ còn không?” Ngài nói: “ Vẫn còn nhưng không biết ở mô”. Tôi thấy có một sự thích thú gì đây, và tôi hỏi: “ Thế sao thầy không xuất bản?” Ngài trả lời rằng: “ Ngày trước tôi định đốt nó với ít đồ không cần, nhưng tôi nghĩ dù sao thì nó cũng có đó và chẳng cần phải đốt”. Tôi nói: “Bạch thầy cho tôi được không?” Ngài nheo một mắt nhìn tôi rất dễ tức cười, rồi ngài nói: “ Chú muốn thì tôi biếu.” Một tuần sau tôi và thầy Tường Vân leo qua hai đỉnh núi đến thăm ngài và Bạch Vân thiền sư đã trao cho tôi tập thơ này.
 Đúng ra thì không nên đọc thơ dù là thơ của một thi hào hay của một thiền sư. Những cây mía được ép bằng “ Che”, hình dáng của nó vẫn còn nguyên vẹn nhưng ai cũng biết nước ngọt của nó đã nằm một nơi khác. Có người bảo nhờ hình dáng nhất định của nó và chất rít mà nó không giống một cây sậy hay cây lau, nhờ thế mà người ta biết chính là nó. Như chữ Satori chỉ còn là một huyễn tượng nơi những người hâm mộ về thiền đạo và giới học giả: nó không có một ý nghĩa gì với những người thực ngộ và nó hoàn toàn mất dấu nơi bậc Đại Thiền Sư.
Làm thế nào chúng ta khám phá ra một người chân thật, xin thưa rằng: Chúng ta không làm thế nào cả, từ lâu tôi định tâm muốn giới thiệu đến các bạn một người nhưng tôi thấy mình bất lực và tôi cũng không nản nói lên cái bất lực này với những người thương quý của tôi. May ra nhờ lòng thương và chân thật này mà người hiểu tôi chăng và từ đó người có thể nhận ra người mà tôi muốn nói. Thơ và người vốn vẫn là một. Chất thơ và chất người là cái - một thứ hai. Cái một thứ nhất ta tạm gọi là hạt nhân hay là một điểm. Từ một điểm thêm một điểm và ta kéo dài ra thành một đường thẳng. Một đường thẳng uốn cong giáp mí thành ra một vòng tròn, điểm cuối cùng và điểm thứ nhất sẽ gặp nhau. Lại một đường thẳng hay một chiều đứng thực không phải từ một điểm, và cái nhất định là một điểm không ai gọi là một đường thẳng.
Từ sự bâng khuâng bên trong và xao xuyến của ngôn ngữ ta thấy cái này sinh ra cái này, một nguyên nhân tìm ra một nguyên nhân. Nhưng tất cả sẽ xóa nhòa, tan biến khi cái không lồng lộng tròn đầy hiện đến, và như sự cho thấy của một tảng mây, một cây rừng đều từ khoảng không gian mầu nhiệm. Có vô số cách sắp đặt nhịp nhàng về biểu tượng, và âm thanh thành thi ca, nhạc khúc nhớ những khoảng cách vắn dài và hợp lý mà ta nhận ra được một bản nhạc hay. Nhưng động cơ nào đã thúc đẩy những cái có từ nơi tối tăm huyền bí, như vị thần A-Tu-la nửa mình trên đứng ngang bằng tầm núi, phần dưới và đôi  chân vẫn còn nằm trong đáy biển âm u. Tất cả sự vật đều như thế, chúng ta thường chỉ biết một nửa mà thôi. Chúng ta chỉ biết những cái gì chúng ta hiện biết, mà chúng ta chưa hề biết những cái gì chúng ta không biết, vậy thì có gì để tự hào rằng đây là một bài thơ, nầy là một bản nhạc, hay là tất cả đều uốn cong và chuyển động theo một giòng âm thanh – một vì sao vừa đổi chỗ? Bạch Vân thiền sư thường bảo: “ Người nghe trong dòng chuyển động một cái gì lặng thinh tịch mịch: mỗi chiếc lá khô, một gốc già cằn cỗi đều là sự trú ẩn những sinh lực bao la: mỗi chiếc lá vàng rơi rụng, một đơn âm rả rích của côn trùng đều là những lời ca chân thật, nơi đó là một tuyệt khúc vô vàn”.
Ồ, lạ thay! Thế mà sao trần gian vẫn muôn đời đắm mộng? Còn có một kẻ hở nào để dẫn lối uyên nguyên? Làm sao thực biết mình không mộng? Bao người thường lập đi lập lại chữ mộng mị này như một sáo ngữ đẩy đưa. Chừng nào ta không biết rung động nơi những danh từ bí hiểm, chừng nào ta nghe chữ mộng mị như  một tiếng, lời đó là dấu hiệu ta đang còn mộng mị – và thi ca còn được coi là cơn báo động từ cửa bào ảnh sương sa đến nơi an toàn vĩnh cửu.
Những lời thơ trong tập thơ này của thiền sư Bạch Vân vốn vẫn là những hồi khích động, hoặc nhẹ nhàng, hoặc êm dịu đi từ cơn mộng huyễn đến nẻo hư vô. Có điều lời thơ thanh thản và nỉ non. Trầm tư mà không lịm tắt. Chất thơ tiêu say mà không làm mất vẻ cõi người. Rồi ta sẽ thấy một dáng điệu như mây trời của thiền sư ở thời thơ trẻ,  những nét thổn thức, bồn chồn, bâng khuâng, tự hỏi…Một chàng trai trẻ không bóng sắc hào hoa,  một tâm hồn cô đơn giản dị. Đến bây giờ thế giới của người vẫn quạnh hiu băng lạnh. Thực ra thì tôi mến người hơn thích thơ, và cũng chính từ sự mến người đó mà tôi nói thơ. Tôi thường đọc thơ nơi Người đọc như đọc một bài thơ và người nhìn tôi mỉm cười im lặng. Và quả nếu có khách thơ mời – thơ – thượng đẳng – xin hãy giao tiếp tại nơi này. Ước mơ thơ và thiền không hay không khác. Tôi cúi đầu đốt nén tâm hương nguyện trong tập thơ này có thiền phong hiển lộ và trong hồ nước lạnh băng băng kia một áng mây trời tỏa rạng. Một con nhạn lẻ loi từ phương Nam bay lại dưới trời đêm mông lung huyền bí. Trăng càng về khuya càng tỏ, những giọt sương đêm long lanh như giọt lệ. Anh có thấy chăng người lữ hành cô quạnh. Trên nền trời xanh thẳm thỉnh thoảng những áng mây lướt qua rồi mất dạng. Bóng trăng lung linh mái tóc vàng óng ả phủ dài trên vai người lữ thứ. Người vẫn bước đi, bước đi rồi mất dần khi trời rạng sáng.
 

Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ ba - 27/06/2017 01:15   Đã xem: 20
 Từ khóa: Dòng sông rộng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những bài mới hơn

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây