Không phải là tâm

    LÀM SAO ĐỂ BIẾT: TÂM
Khi tôi đặt câu hỏi: Làm sao? Ngay đó đã bị bít lấp rồi. 
    Tôi càng muốn đả thông thì càng bít lấp!
    Tôi phải hiểu được “Cái Muốn” là gì: Phải dừng lại tất cả, tất cả ở bên trong.
Từ đâu hình thành ra cái Muốn? Nếu tôi muốn tìm một đồ vật, có phải đồ vật ấy đã ở trong tôi? Tôi Muốn tìm một người: Người đó đã có trong tôi? Tôi không thể Muốn cái mà tôi không có.

    LÀM SAO ĐỂ BIẾT: TÂM
Khi tôi đặt câu hỏi: Làm sao? Ngay đó đã bị bít lấp rồi. 
    Tôi càng muốn đả thông thì càng bít lấp!
    Tôi phải hiểu được “Cái Muốn” là gì: Phải dừng lại tất cả, tất cả ở bên trong.
Từ đâu hình thành ra cái Muốn? Nếu tôi muốn tìm một đồ vật, có phải đồ vật ấy đã ở trong tôi? Tôi Muốn tìm một người: Người đó đã có trong tôi? Tôi không thể Muốn cái mà tôi không có.
Như thế Muốn là Hình ảnh, là ấn tượng, là biểu tượng?
Hình ảnh từ biểu tượng không có ở bên ngoài, nhưng có thể thấy ở bên trong, là dạng hình mà không chết. Vì có hình nên người không mê, người tỉnh thức có thể thấy được.
Đó là những “phóng ảnh” làm tư duy, tụ ra thành Tưởng (Tưởng Tri).
Các Tưởng này hiện lên sâu sắc, khoảnh khắc này là ý.
Tôi chuyển vận ý liên tục hình đồ ra nghĩ (hay Tư Duy).
Thời gian nào Hình của Lượng được trưởng nở, cứng nhắc theo một chiều thì được gọi là Ý Chí.
Như vậy, Ý hướng tải mỏng ra thành “Cái Muốn”. Muốn: đạt đến Lý Tưởng!
Tôi phải thấy được rằng con Mèo quay vòng để vồ chụp được cái đuôi của nó!
Muốn thực tập (tu-sửa) như vuốt đuôi cong của một con vật, những điều như thế cực kỳ quan trọng. Làm sao tôi có thể hiểu được sự sai trái của quá trình hay tiến trình diễn biến? 
Nếu có một hiện thực tri thức, hay một vị thầy “điều chỉnh” giúp tôi, thì vị tri thức này “cực kỳ bí mật”, vì sao? Nếu vị thầy này chưa có khả năng “Hòa -Quang” “Đồng -Trần” thì tôi không thể nhờ vả được!
Sao gọi là Hòa Quang: tôi không hiểu về bóng tối hay ánh sáng thì không hòa được. Bởi lẽ cái “Không- Hai” “Không -Một” của ánh sáng và bóng tối là “bất khả phân”.
Cái Bất khả phân, mà làm cuộc diễn trình trong thực tập thì thực sự là điên rồ, không khác gì mài ngói để làm gương!...
Đồng -Trần, là không có cái riêng đi vào tràn cảnh. Bụi bặm không ta, ta là bụi bặm.
Tri thức là Biết đã trở thành thiện. Thiện mà rời “Chấp-hữu” là thiện tri.
Cũng như thấy tướng mà vô tướng là thấy được CHÂN
Ta trở lại: Khi tôi đặt câu hỏi… thì tôi cần phải phản đề: Ai hỏi … ai hỏi – không là nghi vấn, không phải là trạng từ của ý. Ý sâu lắng, cân bằng hơn thức (BIẾT).
Thức không có tự tính, nếu tôi biết Ý – thức vào Ý – thức thì “cái gì – xảy ra”? hẳn tôi sẽ biết. Và câu hỏi” Làm sao để “Biết Tâm” tôi tức thì giải mã. Không phải là tôi hiểu thêm một điều cao siêu huyền diệu gì nữa – mà chính cái không trạng thái được hiện hữu.
Nếu có trạng thái tôi là cái Hiểu; Hiểu (Trí) trở thành cái NGÃ. Không phải tôi chấp ngã, mà chính cái “sở-hữu-trí” này biến thành tôi. 
Tôi tự cho mình có “CÁI BIẾT” là tôi không thấy mặt thật. CÁI BIẾT cộng vào cái “BỊ BIẾT” THÀNH CÁI BIẾT KHÔNG PHẢI LÀ.
ĐỂ BIẾT TÂM THÌ PHẢI HAY KHÔNG PHẢI.
Khi tôi loại trừ cụm từ “phải hay không phải” làm gì, nghĩ gì. Tôi còn để qua một bên các từ “Quy” như qui nạp, qui tắc, qui ước, qui chiếu v.v…
Trên lý thuyết tất cả là tương đối, nên mọi nối kết tư duy đều là ảo.
Tôi không muốn tốn công để quy. Trong kinh Nhật Tụng của đạo Phật có câu: “Tự qui y Phật…”. theo cách nói ở đây tôi phải sắp chữ theo vòng tròn và mỗi mẫu tự (hay nội bộ) nối nhau thành vòng tròn (không kẽ hở).
Như thế thì “Từ Phật” liền nhau thành các âm ngữ bên trong cùng hòa gió mà bay hết. Bây giờ năng Quy, sở quy đến tịch lặng. Nếu tôi từ “không-tịch” này mà hội tụ được thì cái chưa từng có, chưa từng biết sẽ hiện tiền… sau đó tôi muốn gọi nó là điều gì đều đúng cả (nó không rơi vào), không hình và không sắc.
Cái KHÔNG-TÊN, không phải là nó chưa có tên. Vì ai có thể đặt tên? Bởi nó không hình tướng, không màu sắc cho đến không thấy không nghe về nó được.
Nó không phải là hư không hay “không là gì cả”, nếu không là gì cả thì trong ta sẽ có cái gì đó không an ổn, vì ta không biết đi về đâu? Nhưng quả nhiên sự hồn nhiên không dựa dẫm, mà thậm chí cũng không phải sự hồn nhiên như trẻ thơ. Vì thế mà khi năng-sở hội vào không-tịch thì cảm ứng hiện ra, vọng tưởng tư duy không còn đất đứng (“Năng lễ sở lễ tính không tịch, cảm ứng đạo gian nan tư nghì…”). Khi mà cái nghĩ hay tưởngđã dừng lặng thì các pháp trở thành Phật pháp.
“Phật pháp là pháp không hai” là giai đoạn mà ta có thể biết được sự thật (Chân Lý) là khoảng khắc mà ta không còn nghi. Ta biết được thời gian, không gian, vật… “TÂM”.
Kinh Phật dạy, chỉ là giai đoạn đầu, vừa hội nhập thì ta có thể loại trừ quan điểm về THÂN. Rõ ràng cái không chủ thể, thì không còn hoài nghi nữa, ta cũng không mơ màng tìm một điểm dừng cho Tự-Ngã.
Trong ta sẽ có những khoảng trống lớn để thấy xung quanh. Ta rất dễ dàng cảm thông và giúp đỡ. Ta có lòng hộ trì cho người cùng tiến hóa. Ta có sức tập trung vào lẽ thật…
 
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ ba - 01/08/2017 05:05   Đã xem: 72
 Từ khóa: Không phải là tâm

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những bài mới hơn

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây