Vượt qua là gì?

Nếu bạn biết mình trong hiện tại, từ sự hoài nghi những cảm xúc từ thân hay tâm. Niềm vui hay êm đềm từ sân… khi biết là “THẤY” được rõ ràng mà tâm không chuyển khác, không lơ đãng, tránh né, không có thêm một suy nghĩ hay phân tích, định vị nó: Lúc đó là bạn đã vượt qua.
Vượt qua là gì?
Nếu bạn biết mình trong hiện tại, từ sự hoài nghi những cảm xúc từ thân hay tâm. Niềm vui hay êm đềm từ sân… khi biết là “THẤY” được rõ ràng mà tâm không chuyển khác, không lơ đãng, tránh né, không có thêm một suy nghĩ hay phân tích, định vị nó: Lúc đó là bạn đã vượt qua.
Làm sao bạn có được kết quả này? Giả như bây giờ bạn đang đọc sách này, bạn phải liền ý thức: Ta đang lấy gì để đọc? 
Mắt chỉ có thể phản ảnh trong tầm nhìn của bạn. Nếu tâm lơ đãng đang nghĩ việc gì hay có hình ảnh trong lòng thì bạn không có cái thấy (hay thấy cũng không rõ).
Nếu bạn đang bận việc, hay bệnh nặng thì cũng không thấy.
Bây giờ bạn coi lại có phải “ý” xoay chiều của mắt khi nhìn thì bạn thấy rõ hơn.
Thức là Cái Biết không hình từ trong, qua mắt nhìn vào không thì sự vật được hiển lộ.
Không có ánh sáng thì không gian là tối, tướng trạng không hiển lộ, bạn thấy cái không có gì, bạn thấy trước mắt là đen, tối.
Nếu định tâm sâu hơn bạn cũng có thể thấy được trong tối (hay thấy lờ mờ)
 Ý thức không dao động từ trong bạn, có thể thấy những tướng, sắc hay cảnh vật được thu nhiếp của thời gian. Bạn có thể thấy hình dạng của cha, mẹ, người thân thương, hay đồ vật quí…
Bạn cũng biết mình đang cảm xúc hay tức giận nhớ thương.v.v…
Biết trong nhất tâm như vậy gọi là “Thấy”. Những gì Thấy biết được đều là sự phóng ảnh, hay ảo ảnh, chúng không có thực hay giả.
Bạn có được sự sáng suốt thường xuyên để thấy được mọi ảnh hiện như thế thì bạn cũng biết những khách thể ảo đó là không thật.
Nhưng nếu bạn không rõ ràng để thấy thì những hình ảnh ảo đó lại là những chủ thể tư duy của bạn.
Khi bóng dáng nào trồi lên mặt phẳng của ý thì bạn sẽ bảo là “TÔI” đang nghĩ…
Những hình tưởng khi tràn ngập trên sàn-tâm liền thành đạo diễn và chúng nhập vai phù hợp ở mọi nơi, mọi lúc.
Trong quá trình tương tác để thấy qua nhiều giai đoạn. Bạn phải kiểm tra lại trước khi mọi khởi động xảy ra.
Như chiếc xe tự hành (xe không người lái) không có con người ở đó, bạn có thể thấy toàn bộ sự hiện hữu không tên.
Hãy như một máy rà “tự vấn”, bạn có thể bỏ ra những lớp “che đậy”: Một lớp áo quần vừa bỏ ra, bạn thấy đó: Những thứ này có là “Cái ta không?”
Bạn có thể lần lượt xem xét từ những móng tay vừa bỏ ra hay còn dính, những sợi tóc rụng hay còn lại, những bãi nước bọt vừa thải ra cùng những làn hơi xì hay còn ở trong đó…
Tất cả đều không có “NGÃ’ không có một cái “TÔI” nào hết.
    Bạn sẽ nói còn xúc cảm và ý thức kia là gì? Bạn có thực sự thấy như tự thân (ý thức) của nó không, hay bạn chỉ biết như những phản ứng PHÂN HẠCH và phản ứng HỢP NHÂN (giống như nguyên tố tự nhiên từ phóng xạ Uranium 238).
Nếu không có những qui ước trong qui định vào từ và âm thì ý từ đâu mà có?
Ý là sự nhóm tụ từ xung lực mềm qua vật chất, tạo ra phóng ảnh và âm làm cho “có - phần”.
Trực thức cái đang là như một sự hiện hữu đương nhiên. Bạn hiểu từ một tri thức qua những điều tôi nói đây thì không phải là “chứng nghiệm” bạn phải tự “phát minh” trong “sự kiện”.
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ bảy - 01/07/2017 03:35   Đã xem: 58
 Từ khóa: Vượt qua là gì

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những bài mới hơn

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây