Qủa trình cản mỏng cái tôi thành tờ giấy

Tôi là một người ưa lao động.
Và tay chân của tôi cũng siêng cần như bộ óc. Tôi tiếp xúc với ĐẤT, trong đất có nhiều loại đá. Một lần tôi lượm được một hòn đá tròn dẹp, có thể thấy được phía trong hòn đá có một viên “bi” trong suốt có ảnh hiện màu sắc, lay động qua lại được

Tôi là một người ưa lao động.

Và tay chân của tôi cũng siêng cần như bộ óc. Tôi tiếp xúc với ĐẤT, trong đất có nhiều loại đá. Một lần tôi lượm được một hòn đá tròn dẹp, có thể thấy được phía trong hòn đá có một viên “bi” trong suốt có ảnh hiện màu sắc, lay động qua lại được. Rồi có một người bạn bảo: “Đưa viên đá đó cho tôi, tôi đem về nghiên cứu là cái gì” Viên đá lạ đó không trở lại trên tay tôi lần nữa.

          Sau đó vào lúc trưa tôi lại thấy một miếng đá như hình chữ nhật màu trắng, chất trong lấp lánh. Khi mặt trời lên cao các bóng cây đều trở về dưới tàng của nó. Tôi để miếng đá hình chữ nhật ra chính diện của ánh nắng, miếng đá bỗng nhiên trong suốt như miếng kiếng, tôi đưa miếng đá lên mắt, tôi thấy trước mắt hiện tượng cũng trong suốt. miếng đá kiếng bỗng mất đi độ rắn và tan nhanh vào trong mắt như một cái chớp!

          Kiến - phần trong mắt tôi cũng trở thành trong suốt, mọi “chiếu-kiến” vào vật đều trở thành TÂM.

Những việc vừa xảy ra hay trước đó giờ trong tầm thấy được của tôi chỉ là giấc mơ.

Mơ không là một sự nhớ lại, nó không là một chỉ định từ, mà nó thấy ở trong tâm.

Thấy được những hình không chất ở tâm là thấy được thành-trụ-hoại của vũ trụ giới loài người, vạn vật.

Giác ngộ là thấy được cái vô thanh, vô-ngôn của mọi sắc tâm hiện hữu, giống như miếng đá kiếng mất đi độ rắn… trước đó miếng đá hình chữ nhật được trong suốt là tự nó không còn tính đục.

Đục và trong không phải là sự trao đổi chất của vật mà nó từ cái chiếu-kiến của tâm.

Sự giác ngộ của tôi phải còn đợi một thời gian sau mới biết được “Thế nào là tính-kiến”. Những bắt gặp được những mối nối ảo của “Hình chữ duyên” không thể từ những sinh-khởi-tâm mà biết được.

Những hiểu-kiến dị thường trong phát sinh liền trở nên chủ thể. Cái thấy biết cũng tinh vi chủ thể thường ẩn tàng bí mật. Chính nó không hề biết nó, nên “kẻ thù xưa” càng trở nên quyền lực. Nhị nguyên trở thành “trẻ tánh già hình” như Lão Ngoan Đồng dị hợm.

Đó là cái NGỘ đứng chắn giữa cầu kiến tính.

Kiến tính là một khái niệm phân hóa giữa “liễu”: Vượt qua cái không “TRÍ” hiểu được. Thật là không tới nơi hay gắng gượng để đọc lên cái tên của người trong mộng.

Người Giác Ngộ, trong bước nhảy cuối cùng thì “Trở về người nắm mối,

Giỏi theo ngon mất tông,

Phút giây bừng phản chiếu

Trước mắt: “vượt cảnh không”

          Cảnh không là hiện tượng giao thoa giữa tâm và vật. Giữa cái không và cái “bất sanh”.

          Cái không này là cái “Thường vô dục dĩ quan kỳ diệu – Hay là, “vô-vi” “thiên địa chi thỉ” (Lão Tử ĐĐK)

Cũng có thể là Vijmana hay là Parabraman. (Nisargadalta Maharaj).

Trong Áo nghĩa thư Upanishad cũng có câu:

Biết giác này thoát trần lụy khổ. Trời vô biên cõi đó thênh thang…

Hợp nhất với cái KHÔNG là đã trở thành Brahman hay Thượng Đế trong các tầng trời của Phạm Thể (cũng gọi là Phạm Thiên giới)

Có, không thiện, ác là những phạm trù không liên kết vì cái này có nên cái kia có. Cái có của sự kiện chỉ là sự phản xạ của hình và chất, còn cái có ở phía trong con người chỉ xảy ra là lúc tâm bị cái bóng của từng thước phim hiện tượng ấn vào… nhưng khi thấy, thì cái thấy là “Hình của tượng”. Cái THẤY không tự biết, mà tướng trong biết nổi lên làm cho thấy, giống như mắt tự mang kiếng-màu (Thấy trong màu sắc của kiếng). Sự vật có khác sai của tướng hình là do cái qui định từ định kiến tỷ phân cố hữu.

Hãy bỏ đi sự diễn dịch, tâm tịch lặng, trở về trước ý khởi lên, chưa từng phân biệt. Đây là điểm cốt tủy, cái “Không chủ quyền” hiểu lộ.

Trong cái không là gì, thì mọi cái là gì… trở thành vô tướng. Biết cái vô tướng trong tất cả tướng, đồng như biết cái không tâm trong tất cả tâm. Đó là TÂM, TƯỚNG, hiện tượng sống đều bằng nhau không một tí chút gì sai khác. Đạt được như thế thì biết được ĐẠO.

          Từ không biết mà truy tìm sẽ tìm lầm “cái-không-biết”

Từ tin sẽ lấy tướng làm tin.

Có tướng thì tìm tướng, có tâm lại dò tâm. Nếu trong tâm không có tướng thì không có pháp để thành tâm.

Khi “KIẾN TÍNH” ở trong tâm, thì pháp và tâm đều tịch tịnh, (nếu pháp có thì tâm phải có, bằng không tâm thì pháp không lầm)

Có hàng triệu ức người đi tìm lại sự đích thật của mình, nhưng không bao giờ hiểu ra rằng: có cái “CHỦ ĐỘNG” vô tâm trước khởi tìm là THỰC TẠI.

Người đi tìm chân lý, mà không ngờ chính CHÂN LÝ đang tìm.

Cái “không-có-gì” thì không có tướng không hay tướng có, bởi cái tuyệt đối đang cỡi trên hai bánh xe “có-không” để mở bày chân lý.

Trên bờ biển tinh sương hoang vu, khởi đầu bình minh. Người lữ khách lặng nghe tiếng sóng biện cùng tiếng gió lùa qua hàng thông rì rào… Anh ta thầm nghĩ: Cái gì làm ta trong suốt tĩnh lặng như thế này? Người lữ khách mênh mang suy nghĩ, bỗng nhiên anh cảm dưới bàn chân mát lạnh, mắt chạm vào cát… bỗng cái gì đang “trở thành” biến mất, “cái lồ lộ không tên” toàn mảng.

Anh lững thững từng bước đi trên biển bờ mát lạnh, cái “quên mất” cũng không còn, anh đã trở thành tiếng rì rào mơ hồ của biển và hàng thông.

Sự trăn trở, trướng lên của con người.

Sự buông lung, kinh hoàng, cấu xé của loài vật, sự chuyển động, lung linh của cây rừng sỏi đá, tất cả đều chập chùng trong sắc ảnh bất phân.

Có một lần ở nơi trú xứ lạ tôi một mình ngồi đọc BAT-NHẢ (Prajna) và ĐẠI-TRÍ-ĐỘ của luận sư Long Thọ (NÀGÀRJUNA), bỗng nhiên thân tâm dừng lặng: người và vật trước mắt trở nên mờ nhạt như một cảnh ảo, khi đó trong tôi không còn âm thanh của từ. Tai không còn một tiếng động, hiện tượng như giấc mơ, cái thấy không còn là mắt, cảnh và tâm không còn ranh giới.

Về sau những kinh nghiệm linh ảnh trong mơ như bay lên hư không tự thân bằng mây trắng. Ở trong nước hiện hữu ý thức (mà không thân).v.v… tất cả đều trở thành chứng nghiệm trong tiền nghiệm của kiến tánh.

Tự thân của KIẾN không có TÁNH nên nó không có tôi, tánh ở trong tất cả mọi người.

Hiện hữu của hữu là qui ngã, nó kết tinh ảo như một  “nhân dạng”. Nhân dạng qua mỗi thời kỳ của tư (như tên, tuổi) biến hiện như thời gian làm ngưng kết – tâm – mơ, ý kết đó là tính, là đặc tính (nghiệp). Ai tự nhãn thấy ra thì “CÁI TẬN” rỗng suốt. Không còn có ngạc nhiên gì ĐẠO đã có trước sự trở thành. KIẾN TÍNH không có tên.

                                                     L.P

Người Mây Trắng

Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ tư - 28/06/2017 21:47   Đã xem: 26

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những bài mới hơn

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây