Kiến tính

Hãy học pháp kiến tính
Biết được tính bản lai
Không có sự lầm lỗi
Biết được mình là ai.

KIÊN TÍNH
Hãy học pháp kiến tính
Biết được tính bản lai
Không có sự lầm lỗi
Biết được mình là ai.

Kiến tính thấy có tính
Không chấp trong chỗ thấy
Không khởi có khởi không
Các hành luôn tự tại

    Kiến tính là một pháp
    Đầy ắp cả không gian
Không gian là vô vật
Vô vật không phải vô

Kiến tính là thời gian
Thời gian hình tư tưởng
Trong suốt mắt từ tâm
Tâm không cùng với pháp

    Kiến tính là con đường
Bước chân không chạm đất
Nơi đến không phải đường
Đường trước khi bước khởi

Đừng để ý phân vân
Đừng phân vân ý khởi
Biết tưởng thấy từ trong
Bừng lên THẤY cái THẤY

    Thấy là tự tính nghe
Nghe là NGHE TỰ TÍNH
Nghe từ chỗ ngược dòng
Âm lượng nghe như thực

Nghe vào nghe tự tính
Tự tính không diệt sanh
Không diệt sinh sanh tử
Thấy nghe tịch diệt hành
    
    Thấy nghe thành kiến tính 
Kiến tính không tính sanh
Không sanh thường kiến tính
Tự tại chân vô-hành

Từ đâu sinh hỷ lạc
Từ đâu dục lạc sanh
Tưởng ba nghiệp là tâm
Nhận chân thành huyền pháp
    
    Không có chân trong chân
    Không có tướng trong tướng
    Không có hành trong hành 
Không có mắt trong mắt

Chân từ trong lý lẽ
Tướng kẹt ở trong không
Hành vì không “biết định”
Mắt không (thấy) khác là tâm

    Khổ vui từ cảm xúc
    Biết xúc không khổ vui
    Thoát vòng mê ngũ ấm
Không có ta đời sau


Thấy nghe từ tai mắt
Mà không (có) tướng thấy nghe
Cũng không có không nghe
Hoát nhiên thành KIẾN TÍNH 

Muốn đọc pháp THẤY TÍNH
Phải từ cái thấy sanh
Cái sanh từ nơi thấy
Mà thấy chưa từng sanh

Cái “CHƯA SANH” không thấy
Tính thấy không có sanh
Cái “có” làm tướng thấy
Là chưa thấy không sanh

    Chân lý không đường vào
    Muốn “VÀO” thì quay lại
    Thấy chỗ chưa khởi tâm (khởi niệm)
    Là “Bản Lai Diện Mục”

Chân lý không có đường
Vì “ĐƯỜNG” là chân lý
Không đến cũng không đi
Không thời gian : “Thực-tại”

    Hiểu thông không chỗ HIỂU
    Ý rỗng tình trôi mau
    Vất thùng không, không sắc
    Không lòng chờ (hy vọng) rủi may


Biết tánh thấy luân hồi
Thấy tái sanh đời sau
Không từ thần thông lực
Mà từ NIỆM thẳng ngay

    Luân hồi (là) thời gian niệm
    Từ tâm ảo huyễn say
Biết hình tâm sắc ảnh
Không còn sau đời sang

Hít sâu vào tận rún
Thả lỏng hơi ra ngoài
Hơi thở không có tưởng
Biết vô-niệm liền ngay

    Biết lòng thường không niệm
“Niệm-tưởng” vọng liền ngay 
Biết tâm thường không tánh
Biết “CẢNH-KHÔNG-TÂM” ngoài

Hãy lập chí chuyên cần
Hãy giữ lòng sâu lắng 
Biết được chỗ vô ngôn
Liền rõ thông tâm vật

    Nghe thấy “TIM” nhẹ nhàng
    Tiếng tim thường không niệm
    Dừng lại thở vài giây
    Tiếng nghe đều rõ rệt


Nghe cảm bằng tự tánh
Tự tánh là tánh nghe
Tánh nghe thì không tánh
Tự tánh nghe vào nghe

    Nghe tự tánh thường nghe
    Là viên thông kiến tánh
    Tánh nghe cùng tánh thấy
    Từ tánh biết viên thông

Viên thông vượt pháp hành
Như-lai thường tại thế
Giác ngộ lẽ chân thường
Minh tâm là kiến tánh.

Có ai biết là TÂM hay vật
Có ai nghe huyền mật nghĩa thông
Từ đâu thuyết lý đại đồng
Hiểu ra rồi thấy tính không hiện bày
Trước tai mắt trong ngoài nghe thấy
Trước nghĩ suy chỗ ấy còn mờ
Căn trần tánh thức còn mơ
Làm sao đạt đạo bến bờ tịnh an
Hãy quay lại đừng tư duy nữa
Hãy dừng ngay đóm lửa tầm, tư
Không thiền định không từ tính dục
Hãy lặng vào cấu trúc tự tâm
Nhìn thấy rõ không lầm quả chứng
Thanh tĩnh lòng rõ thấu điều nghiên
Dứt rồi một cõi tình duyên
Bước qua ngàn cõi não phiền ở sau
Bỏ thức trí rạng ngời cảnh trí
Biết vô tri nào dụng thức tri
Nhắm mắt lại tượng thần cũng mất
Mở lời thành thật hóa dã tâm
Trí tri từ chỗ sai lầm
Từ trong giao động khởi mầm phải sai
Bước đi đếm bước đường dài
Không đi không đến còn ai chặn đường

Tâm mờ mịt lưng chừng theo gió
Tâm chấp mê lòng có phải sai
Tâm sanh, pháp cột lâu dài
Pháp sanh tâm chấp lai rai mãi còn
Không sanh tâm pháp không còn
Không sanh pháp hại tâm còn nỗi chi
Có tâm có tướng có si
Không-tính không pháp còn gì ngữ tâm
Hãy thấu đạt cái thầm lặng tắt
Hay thấy ra những “mặt nạ” sinh
Có chi mà gọi là mình
Từ đâu vọt phát hình sinh “TA” này.

Từ tri thức đong đầy lượng nhớ
Từ tưởng sinh hình nợ trả vay
Cõi sinh từ một vòng xoay
Trời trăng vì cảm đêm ngày phát sanh. 
    
Hình chạm bóng theo dòng nước chảy
Khúc xạ thân làm gãy hình hài
Cái không thật (thân) bằng hai cái giả
Lấy gì cân thật giả (trong) lòng sao
Dù tâm có định biết nào
Từ biết vì (có điều) biết làm dao động lòng
Cái không biết tối từ trong
Biết cái không biết còn mong được gì
Nào hay nghe thấy đương thì
Biết dừng từ điểm tham ly từ đầu

Thấy trong chưa thấy tư sầu
Hiện hình cái thấy là màu tưởng tri
Trong chưa thấy không vật gì
Bản lai vô vật là khi chưa (có) trần
Bụi trần hiện cảnh là thân
Thân tùy ảnh phóng cảnh trần hiện ra
Cảnh trần, trần trụi không ta.
 
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ năm - 29/06/2017 23:00   Đã xem: 26
 Từ khóa: Kiến tính

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những bài mới hơn

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây