Không có chữ mà viết

    Viết và đọc đều là những chuyển động của mây, mây không ý, gió vô tâm đều không ngoài tính không gian rỗng suốt.
KHÔNG CÓ CHỮ MÀ VIẾT
nhân và kỹ càng đến bệnh án. Ông một mình vất vả leo lên tận đỉnh núi để tìm tôi hỏi ĐẠO. 
Bác sĩ Hải không có qui y và theo tôn giáo. Nhiều lần ông khuyến bảo tôi viết sách “KIẾN TÍNH”
Có lẽ lời nói mộc mạc đơn giản và chân thành đó va chạm vào cửa-không-đóng của tôi động đậy. Và tôi không trở ngại gì để viết lên trang sách không lời này.
    Viết và đọc đều là những chuyển động của mây, mây không ý, gió vô tâm đều không ngoài tính không gian rỗng suốt.
    Mây và nước đều không thực có chất hay màu, màu hay mống tùy theo ánh sáng, chất hay hình là ở chỗ thấy ưa.
    Cảnh xưa nay vẫn không lời không ý, người muốn đến trong sự vật của nó cũng phải từ chỗ không tâm.
    Khi khơi nguồn và cuối tận con sông đều là một, nhưng sự thanh khiết và nguyên sơ của nó thì Khi viết cũng chẳng lời
Tôi viết sách kiến tính này không có dự tính trước. người khuyến khích tôi viết là Bác sĩ Hải, một vị bác sĩ lớn tuổi, hành nghề đã lâu năm, già dặn trong cái nhìn y khoa và đời sống.
Một bác sĩ có tâm tinh tế đến bệnh khác xa.
    Con người chưa khởi nghĩ cho đến tiếng thở dập dồn trong đoạn cuối của tư duy, thật thì đã lạ lùng xa cách “không thể tin!” 
Không ai muốn giám định lại “cái ban đầu” trước khi thở, và người ta mắc kẹt trong cái “ngưng nín” của giòng tâm.
Cái gì “tôi” đã nương tựa bấy lâu đã làm tôi sụp đổ. Kẻ thù lớn nhất của tôi chính là “CHỖ DỰA”! nơi tôi vừa bám chỉ là một hạt bụi không tên, nhưng khi tôi càng dựa chắc chừng nào thì “nó” to lên chừng ấy. Cái mà “TÔI và CỦA TÔI” đã trở thành quả kén, “TÔI” là con tằm mai sau mãi “ăn dâu” và muôn vạn “cuộn tơ đời” luôn là bất tận.
Hạnh phúc lớn lao của sự trở về không gì sánh nổi. Tàn khốc của loài người đã để lại cho cõi sinh tồn thì bất tận.
Sinh linh không sợ hãi, cuộc hẹn dừng lại không thể ngừng.
Tôi bất nhẫn khi viết những lời này gửi đến bạn của thời gian (thời gian là tư tưởng, bạn của thời gian là: tính không)
Thời gian thì ngắn ngủi, thước đo sẽ vô cùng, bởi đích đời là hy vọng, cái đạt rồi là “thất vọng” nhưng cái gì làm cho người hy vọng thì ta không hề biết, ta luôn biết cái “đã tàn phai”. Như người ta gặp nhau đều trong cơn mơ. Khi nói mộng hay thực. “Tư” là ngữ-cảnh lạc-hậu mà cái bóng của nó lại tràn ngập tận mắt tai, cảm xúc. Vì vậy trừ khi ta có được cái THẤY mà không tướng, cái thấy của GIÁC NGỘ và KIẾN TÁNH thì ta không còn nghe, không bức tường mù của hy vọng. Đó là giải thoát. Trạng thái của phi thường làm kinh hoàng, khiếp đảm bóng đen.
                                                            L.P 2016
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ năm - 29/06/2017 23:12   Đã xem: 43

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những bài mới hơn

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây