Chứng nghiệm là gì

Bây giờ là 3 giờ sáng, tôi đang ngồi trong một túp lều trên một vùng núi cao không gian núi rừng tịch tịnh. Có tiếng mưa và tiếng côn trùng rả rích xung quanh âm thinh đây đó thật rõ ràng…
Bây giờ là 3 giờ sáng, tôi đang ngồi trong một túp lều trên một vùng núi cao không gian núi rừng tịch tịnh. Có tiếng mưa và tiếng côn trùng rả rích xung quanh âm thinh đây đó thật rõ ràng…
Mọi động đậy và yên lặng rõ ràng, cả cái “THẤY” cái “NGHE” mà “không có NGƯỜI”.
Người trong cái “TÔI” hay cái “Đang là…” đều biến mất!
Không tìm kiếm một “chủ thể” để phát ra một cảnh từ để biện chứng.
Chứng nghiệm là không có nhị-nguyên
Điều nghịch thuyết là không thấy mà thấy, không nghe mà nghe.
CÁI “KHÔNG THẤY LÀ CHỨNG”, CÁI “THẤY LÀ NGHIỆM” và cái “không biết sẽ là sự mâu thuẫn”.
Cái không thấy là khi mắt nhìn vào sự vật, đối tượng mà không cảm giác, không tư duy.
Cái THẤY là từ nơi không tư duy, không cảm giác mà không lầm lẫn, “không có cái KHÔNG BIẾT”
Cái biết này là danh và sắc đang làm cái tự thân cho cảm và từ (là tiếng lời biện luận)
Cái không thấy mà THẤY là hai mặt từ một tròng kính. Cũng có thể dùng nghịch ngữ làTHẤY mà KHÔNG THẤY. Hai trạng từ Thấy và không đều là định từ của CHỨNG NGHIỆM.
Trong không gian nội thức không một gợn sóng, không một chút gió, không có cái không và cái biết, sự thanh tĩnh trong veo, rỗng suốt như thế là tự thân KIẾN TÍNH.
Sau nhiều lần chứng nghiệm qua trực thức… thời gian và không gian không còn nữa.
Chứng nghiệm đã chìm vào lòng biển. Đại dương bao la, sóng nước chưa từng giới hạn cái thực thể hiện bày…
Đó là ĐẠO từ thực tướng mà vô tướng. Là TÔN GIÁO của ĐẤT.
Đất là chỗ không tâm hình thành ra tượng-sống. Nhận được tướng của sự sống là CÁI CHẾT từ tự nhiên.
Sự sống là chất men say của Ma-da (ảo) nhờ cái CHẾT làm cho người ta tỉnh rượu.
Có khoảng cách bằng sợi tơ giữa cái sống và cái chết là tử cung hình thành ra Thượng Đế.
Sự sống từ hơi thở, mà không từ gió làm thành sự sống. Bởi sống là bất tử.
Nếu không có xê dịch thì tự tồn không hiện diện, mà cũng từ xê dịch Nội-thủ mất đi.
Sự sống không từ sinh ra và hủy diệt.
Trong cái mất mát của tồn sinh làm cho người ta sợ hãi.
Hy vọng làm cho sợ hãi tái sinh.
Cái KHÔNG CÓ GÌ là thời điểm sinh ra KHÔNG. Từ cái KHÔNG, có động cảm mà vật được hình thành.
Vật đó là tâm. Ai thấy tâm thì thấy vật. Ai thấy vật mà không tâm thì hiểu ĐẠO.
ĐẠO không có TÂM nên từ chỗ được (đắt) ĐẠO không từ vật mà sanh nên không có tướng.
Từ cái không biết tướng tạo ra hình, từ dạng hình phát sinh tên gọi.
Để dùng được tên gọi người ta trở thành tự tôn, tự lập. Khoảng cách của tự lập và tự tồn xung đột khởi sanh. 
Đó là chiến tranh nguyên thỉ của loài người và sâu bọ.
Loài người không hạnh phúc không phải vì cái KHÔNG (không có) mà vì sự lẫn lộn.
Cái nhằm lẫn đầu tiên là thấy “Vật-thành-tâm”.
Qua cái nhìn, thay vì trong quang-sắc-rỗng phản ảnh từ “Vô-tướng” của “thực-tại-như-nó-là” thì lại thấy như nó là: vật, như nó là tên (gọi), như nó là “thực hữu”.
Cái thấy không “Nội trực tự thân” mà cái THẤY bị “cảm-xúc-tướng” theo “sở tri” như tấm gương sáng bị “sở ảnh”. Hiện vào sắc tướng không thể tự biết sự rọi sáng là hiện thân!.
Cái soi sáng vô tâm là… không vật. Soi sáng không thể tự biết, vì: không vật để biết.
Biết luôn phải có sở tri (khách thể) thì cái biết mới hiện thân.
Không sở tướng (tướng hiện từ tâm) mà vô hình lộ diện, đó là lúc tri huyễn đã ly, cái biết này thuộc về “giác”
Rõ được cái KHÔNG MÊ là NGỘ.
NGỘ là sự xác nhập qua một lằn chớp của Giác.
Giác như vừa tỉnh ngủ, Ngộ như một thoáng xác định thứ (dậy).
Giác như vừa tỉnh biết, Ngộ là thấy cái “phi hiện hữu qua hiện hữu”.
Giác sắc như kiếm Ngộ như sợi tóc vừa đứt lìa qua lưỡi kiếm. Sau đó không còn cái mê.
Giác Ngộ không phải là cái có thể tạo ra, mà là điều được phát hiện.
Giác Ngộ luôn ở sau cái xảy ra, giống như người vấp té… ở trước.
Chưa biết đến, ở sau sự qua rồi.
Như người ngủ không tự biết, khi thức không có cái “đã qua”. Giác ngộ không có cái được trở thành.
Cái gì được hoàn thành hay trở thành cái đó là thời gian, là ảo tưởng, là ký ức…!
Cuộc sống luôn tổn thương vì “cái không thật”.
Có tính thì bị ảo tưởng. Ảo tưởng thì mù, mù thì không có da nó thường va đụng, từ qui chiếu mà nó không biết làm “tính” bị “tổn thương”.
Tổn thương là xúc giác của mộng mơ. Mộng mơ là sự lở lói của “đặc tính”.
Đặc tính tạo thành nhân cách, nhân cách là hạn chế từ nhị-nguyên, làm cho “chân nhân” không lộ diện.
Kiến tính là lực tàng hình trong “hữu thể của không gian và “tính thể” của thời gian.
Hiểu được hữu thể thì “không gian” trở về với ĐẤT.
Hiểu được tính thể thì “thời gian” trở lại với TRỜI.
Trời là Mắt chưa bao giờ nhắm lại vì cái THẤY của trời sống cùng trong muôn vật.
Đất là lửa trong đại dương là chất lượng tạo mầm cuộc sống.
Vận hành là dựng cái sống từ cái chết. Nghỉ ngơi là tạo năng lượng từ cái chết để lập trình.
Lập trình không phải là cái mới, nó luôn chứa đựng từ kho của “li-ti”, nó theo gió của hơi (thở)mà đến và dừng lại ở nơi tim.
Ai nghe được “tiếng-tim” thì biết được “CÁI NGHE” ai dò được “thở” thì biết ra con đường sống.
Qua tim, ý nghĩ, và thở là ba nhánh từ HỒ-TẦM-TƯ lưu thoát.
Muốn trở về phải ngồi “thuyền tĩnh lặng” giữa đêm trời trăng không gió.
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ bảy - 01/07/2017 03:38   Đã xem: 37
 Từ khóa: Chứng nghiệm là gì

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những bài mới hơn

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây