Mượn ngựa

Mỗi người trong chúng ta khi ra đời như một con bệnh bị sự di truyền - từng tiếng khóc đầu đời cho đến hơi thở cuối cùng - ta luôn tiếp thu và thụ hưởng năm chất dưỡng trì.
Mượn ngựa
Mượn ngựa

Mỗi người trong chúng ta khi ra đời như một con bệnh bị sự di truyền - từng tiếng khóc đầu đời cho đến hơi thở cuối cùng - ta luôn tiếp thu và thụ hưởng năm chất dưỡng trì. Thân mệnh chúng ta có phải bị tăng hay giảm, được phục hồi hay tăng thêm làm di bệnh càng thêm trầm trọng.

Tuổi đời là những mốc cho từng đầu thang trị bệnh. Thời gian nhất định là giới hạn mỗi lúc được chữa lành. Những gì đã thâm nhập vào tai, mắt mà giác quan xác thực thu nhập vào ta nếu không được nhận định rõ ràng, chính xác, thì sự sai lầm  rất tai hại. Vì vui và khổ không cùng một thời gian. Dù ta phải làm lại cũng là sự mất mát của thời gian nhất định, mà ta chỉ có được qua tuổi thọ của con người. Như hạt giống từ đất mới nhô lên, tiếp xúc cùng ánh nắng một đời mà phát triển tự nhiên, một niên thiếu đầu đời được tiếp cận hồn nhiên cùng chân lý thì nguyên lý chân tâm sẽ mở khai. Đạo không cùng trong bất cứ trùng lập nào.Không đối kháng hay nhị biên - cái hiểu thì không thấy. Kẻ thấy thì có thể sáng tạo ra tiếng lời phù hợp, mỗi lúc mỗi mới, dù cùng danh tự mà không hề lặp lại. Kẻ “chết” thì CÓ, mà người “sống” lại KHÔNG.

KHÔNG, không đồng nghĩa là trống rỗng. Không sống không phải là không gì cả mà luôn là thực cảm cái quá khứ. Tri thức không ngừng lặp lại cái đã qua. Thế là chết và mất cái hiện tiền.

Chết là chết cái đang là, mà không ý thức được. Sống là sống cái qua rồi mà cứ cho là mới, cái không ngờ, không thấy. Sáng là lực phân hoá từ tính tối mà không từ tính sáng.

Sáng cộng tối là cái mập mờ, lẫn lộn ký hiệu là sai lầm, trong đó có ngôn ngữ chất liệu từ rung động phân tán. Có rung động như tia chớp trời đêm. Vẻ đẹp ngắn ngủi qua không gian mênh mông, vẽ lên lời thơ, nốt nhạc. Trong văn xuôi cũng từ chất thơ làm  thành ngữ điệu, ngữ âm và ngữ khí.

Người xưa nói như hát, hát như thơ. Vì cảm xúc chân thật, tràn đầy dự cảm. Sự có duyên đủ nối kết liên lạc cái khô gầy, ốm yếu của tàn phai. Cũng có thể dự cảm những búp chồi lúc màu trời đông lạnh.

Người thi nhân thấy được những dòng sông lượn mình trên đá, chảy trên cây và cuộn tròn qua cuộc sống. Với tự thân thi sĩ là dòng sông đang chảy, với khối óc như cái đang là, là quả tim đang cháy bập bùng soi rọi vào cõi hư vô giữa đêm trường của vùng thảo nguyên mà từng từng lớp lớp người đang tiến tới.

Bút giả tập thơ, bài viết này chỉ là người mượn ngựa rượt theo giữa trời đầy mây bay, gió lộng.

Người Mây Trắng
Mùa Hạ - Đỉnh Bao Quanh 2007

Tác giả bài viết: Người Mây Trắng

Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ năm - 18/05/2017 22:50   Đã xem: 76
 Từ khóa: Mượn ngựa

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây