Lời thơ tuyên ngôn Tình yêu và  ánh trăng và ánh sáng

Lời thơ tuyên ngôn
Tình yêu và  ánh trăng và ánh sáng
Tôi là thi sĩ của tâm linh, là kẻ cô đơn, ngút ngàn của sự sống còn trên trái đất. tôi đã dẫm đạp qua tất cả những  gì  mộng mơ và đời sống.

Tôi là kẻ lang thang qua ngàn muôn khắp xứ, vạn nẻo đường trần. Tôi là kẻ không thấy, không nghe, không hay, không biết.

Tôi là hạt lúa đã được mẹ đất ban cho sức ẩm bí mật để tự bóc vỏ mình.

Tôi là nắm mạ trong tay của tất cả người thợ cấy. hãy cấy tôi trên ruộng đã cày bừa, hãy cho tôi và ruộng cho tôi. Người sẽ mặc tình cắt những bong vàng trĩu nặng, người hãy phơi và đập tôi trong chiếc bồ ấm áp  ở nhà người.

Tôi sẽ hiến dâng và hiến dâng tất cả không cho ai và cũng không là của một ai.

Tôi là ngọn lửa độc liêu, trong đêm khuya, giữa cánh đồng hoang dại.Nếu muốn,người khách lữ hành lạnh lẽo hãy đưa bán tay giá buốt sưới ấm trên mình tôi.Rồi hãy ra đi đừng ngoảnh lại.

Tôi là một ngư ông trên dòng sông vắng lặng. Những lưới câu của tôi không hề có móc, mong rằng nhưng con cá ăn câu nhưng không bao giờ bị hại.

Tôi là con én đầu đàn đã rời khỏi tổ én cộng đồng của loài chim và đã bay ra sớm nhất giữa khoảng trời tan đông lạnh lẽo.

Tôi là con long mã cuối cùng trên mặt biển. Ôi những lượn sóng! Những lượn sống thần tuyệt diệu!
Người Mây Trắng
Đỉnh núi Phong La
Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây